Vòng Quanh Thế Giới Với Y Học Cổ Truyền Cùng Debby Nguyễn

Debby Nguyễn đã viết cuốn sách đầu tiên của mình tên Pills, Teas and Songs nhằm tôn vinh ý nghĩa văn hóa và lịch sử của việc thực hành y học cổ truyền ở Việt Nam và trên thế giới.

Vào đầu năm 2020, một ý tưởng ập đến với Debby Nguyễn, một cô bé 19 tuổi trong lúc cô đang tìm kiếm nguyên liệu làm chả giò trong một cửa hàng tạp hóa châu Á ở Khu phố Tàu của Boston. Đó là ý tưởng về việc viết một cuốn sách.

Pills, Teas, and Songs là quyển sách đầu tay của tác giả Debby Nguyễn.

Ngày hôm đó, cô về nhà không chỉ với bánh tráng và nước mắm, mà còn là một dự án thú vị tràn đầy đam mê với mục đích chia sẻ thông tin về thế giới y học cổ truyền, vốn thường bị hiểu nhầm. Với sự giúp đỡ của Quỹ tài trợ danh dự (Honors Propel Grant) từ Đại học Northeastern nơi cô đang theo học, quyển sách “Pills, Teas and Songs,” sẽ được chuyển đến những người ủng hộ trên Indiegogo vào tháng 4 năm 2021.

Tất cả lợi nhuận đặt trước từ cuốn sách sẽ được chuyển cho tổ chức Room to Read Vietnam và Dự án CaribEd. Room to Read nhắm đến việc cải thiện giáo dục cho trẻ em gái ở Việt Nam, trong khi Dự án CaribEd phân phát tài liệu luyện thi cho các sinh viên có thu nhập thấp bị ảnh hưởng bởi Covid-19 ở Caribe.

Trong buổi phỏng vấn, cô chia sẻ với Tạp chí Culture về tình yêu của mình đối với các khía cạnh văn hóa và lịch sử của y học, cũng như sự khởi đầu trong hành trình viết lách của cô.

Bạn có thể tiết lộ cho quý độc giả một chút về mình được không?

Debby Nguyễn
Debby Nguyễn

Mình 19 tuổi và hiện đang theo học ngành Dược và Khoa học Dữ liệu tại Đại học Northeastern ở Boston. Mình lớn lên ở Sài Gòn và theo học hệ thống trường Mỹ ở đó, nhờ vậy mà mình thông thạo cả tiếng Anh và tiếng Việt. Mình vốn đã mê viết lách, nhưng mình của lúc trước phần nhiều mang tâm hồn thi sĩ và chủ yếu viết thơ ca. “Pills, Teas and Songs” là một dự án từ đam mê của mình và đây là lần đầu tiên mình viết văn phi hư cấu.

Điều gì đã đưa bạn đến với việc viết lách sáng tạo?

Mình đã viết khá nhiều từ khi học cấp hai. Mình cũng đọc văn học Việt Nam và mình nghĩ tiếng Việt là một ngôn ngữ đẹp đẽ, nhưng riêng mình lại thấy khó thể hiện cảm xúc bằng tiếng Việt hơn, một phần là do gia đình ít thể hiện cảm xúc. Làm thơ là cách mình sáng tạo. Nhà thơ yêu thích của mình là T.S. Elliot.

Mẹ mình rất thích văn học, và bà đã khuyến khích chị em mình đọc sách. Bà không bao giờ thúc ép mình học toán hay khoa học. Mẹ hay bảo chúng mình rằng: “Con nên biết vẽ, biết viết.” (Em trai của Debby đã vẽ bìa cho sách của cô.)

Mình yêu bố mẹ vì điều đó, vì họ rất cởi mở về mọi thứ mình đã làm. Họ không đọc New York Times, nhưng họ biết đó là một tờ báo lớn. Khi thơ của mình được xuất bản ở đó, họ khen “Giỏi lắm!”

Trong một cuộc phỏng vấn, bạn đã nói rằng bố là nguồn cảm hứng cho bạn. Hãy kể cho chúng tôi nghe một kỷ niệm đẹp về bố bạn được không.

Bố mẹ mình từng sở hữu một hiệu thuốc tư nhân đặt theo tên của mình và em trai. Sau giờ học, mẹ mình ngồi sau quầy, nhập máy tính tiền, và mình ở đó làm bài tập.

Một trong những khoảng thời gian tuyệt vời nhất là khi bố mình kể chuyện thời ông còn thơ bé. Bố mình không hẳn là một người đa cảm, nhưng ông luôn phấn khích, hào hứng khi kể về tuổi thơ lớn lên ở miền quê. Ông mình là một bác sĩ y học cổ truyền và đã nói với bố rằng, “Này, đi lên đồi và hái cây này cho bố, hoặc hái loại nấm này đi.”

Bố mình sẵn lòng đi, và ông ấy rất thích điều đó. Bố thường bâng quơ rằng “Mấy đứa thời này không bao giờ hiểu về thời còn khốn khó, về những gian khổ mà ba mẹ đã phải kinh qua.”  Bố không nói nhiều, nhưng một khi bắt đầu nói về y học, ông sẽ không dừng.

Đó có phải là động lực khiến bạn chọn ngành dược để học đại học?

Bố mẹ mình không bao giờ ép mình đi học y khoa hay bất cứ thứ gì, nhưng mình luôn cảm thấy mình có trách nhiệm như vậy.

Ở Việt Nam, bạn thường thấy những người bán vé số dạo trên phố. Mặc dù nhiều người phớt lờ họ, nhưng bố mình thì không, đặc biệt nếu ông nhìn thấy một phụ nữ lớn tuổi. Ông luôn giúp đỡ họ. Mình nghĩ đó là lý do tại sao bố mình thích y học, vì ông ấy thực sự muốn chữa bệnh cho mọi người.

Đó là cách bố nuôi dạy mình, cho mình thấy rằng mình luôn có thể giúp đỡ mọi người. Mình nghĩ đó là lý do tại sao sự nghiệp này rất đáng trân trọng và mình tự hào được làm điều này, thông qua dược phẩm hay viết lách.

Dầu gió xanh hiệu con ó là phương pháp điều trị nhiều loại bệnh vặt như đau bụng, đau đầu.

Bạn đã được truyền cảm hứng để viết cuốn sách này khi đi mua sắm ở một cửa hàng tạp hóa Châu Á. Chính xác thì điều gì đã lướt qua tâm trí bạn?

Ở Boston, cộng đồng người châu Á không lớn như ở California hay Texas. Không có nhiều nhà hàng Việt Nam xung quanh. Mình nhớ món chả giò nên đi tìm đồ về nấu. Có siêu thị nhỏ này ở Khu Phố Tàu, và đi dạo trong đó khiến mình cảm thấy như đang ở nhà vì mùi siêu thị đó có nhiều mùi hương rât quen thuộc

Siêu thị cũng có quầy thuốc với đủ loại thuốc nhập khẩu từ Châu Á. Mình nghĩ rằng các họa tiết hoa văn trên bao bì của các loại thuốc Trung Quốc quá đẹp và độc đáo, không giống như những gì chúng ta thấy ở CVS hoặc Walgreens. Người ta dồn bao tâm huyết cho những sản phẩm này mà lại quá ít người thực sự hiểu những tâm huyết đó

Y học châu Á vẫn bị coi là “lạc hậu” hoặc “thô sơ”. Bản thân mình cũng không biết nhiều về nó cho đến khi bố kể cho mình nghe về những gì ông mình đã làm. Ở Mỹ, khi mọi người nghĩ về Việt Nam, họ nghĩ về chiến tranh, vì vậy họ không biết nhiều về văn hóa của chúng ta.

Viết về nó là cách cho mình kể về văn hóa Việt một cách đầy tự hào.

Khi bạn bắt đầu viết cuốn sách này, bạn đã tiếp cận với mọi người như thế nào?

Cảm ơn Chúa về Internet! Không thể nào mình có thể tìm thấy những người này nếu không có mạng Internet. Sách có 11 chương với nội dung trải dài từ Ấn Độ đến Nigeria. Mình cũng may mắn sống ở Boston, nơi mình có nhiều bạn bè quốc tế.

Ví dụ như mình đã nói chuyện với mẹ của một người bạn đến từ Nga để viết chương về đất nước này. Mình cũng có rất nhiều bạn bè người Mỹ gốc Ấn, họ đã chia sẻ suy nghĩ về cách thuốc của họ được thể hiện trên các phương tiện truyền thông chính thống như thế nào.

Mặc dù mình không có bất kỳ người bạn nào từ Nigeria, mình đã gặp một nhà thơ Nigeria vào đầu năm nay khi mua sách của anh ấy. Thông qua mạng xã hội, chúng mình đã thảo luận về một cách thực hành y học dân gian ở Nigeria mà mình đang viết.

Tuy không phải bài phỏng vấn nào mình cũng đưa vào sách, nhưng mình đã học được rất nhiều điều từ mỗi cuộc phỏng vấn đó.

Những người bạn nói chuyện không phải là bác sĩ hành nghề y. Họ là những người thực hành một loại y học cổ truyền nào đó?

Mình không phải là chuyên gia về y học và mình có tuyên bố ở sách rằng mình sẽ không nói về tính hiệu quả của các phương pháp y học cổ truyền này. Vẫn còn rất nhiều nghiên cứu đang được thực hiện trong các lĩnh vực này.

Chúng ta không biết đầy đủ về tất cả các phép thực hành y học tồn tại trên thế giới, vì vậy cuốn sách này giống như một cuốn sách văn hóa, về cách mọi người nghĩ về y học, cách họ tương tác với nó và vai trò của nó trong lịch sử và văn hóa. Mình nghĩ đó là những gì còn thiếu trong suy nghĩ của mọi người về y học. Cuốn sách này giống như một lời giới thiệu về thế giới y học cổ truyền.

Điều ngạc nhiên nhất mà bạn phát hiện ra khi viết sách là gì?

Mình phát hiện ra rằng mình thực sự sợ viết về văn hóa Việt Nam. Đó là chương kế cuối mà mình đã viết. Mình đã lo lắng rằng ai đó từ Việt Nam sẽ đọc sách và nói rằng sách này không thể đại diện cho Việt Nam hoặc dân tộc Việt.

Mặt khác, một điều ngạc nhiên nữa cũng là việc nói chuyện với gia đình. Mình đã mất một thời gian dài để nói chuyện điện thoại với bố. Đó là lần đầu tiên mình bắt đầu một cuộc trò chuyện dài về một chủ đề rất thân quen với bố sau khi ông của mình qua đời.

Bố mình vẫn chưa biết mình đã viết sách, đó là một điều bất ngờ đối với ông. Nhưng những câu chuyện đến với mình rất dễ dàng, bởi vì mình nhận ra rằng mình đã biết bao nhiêu điều rồi.

Mình thích chương Việt Nam nhiều lắm, sau khi vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu. Việt Nam là một đất nước lớn mạnh về mặt văn hóa. Có rất nhiều người thuộc các dân tộc khác nhau với hằng hà các phương thuốc khác nhau kể không xuể.

Mình nghĩ rằng mình đã làm hết sức.

Bạn được đào tạo về y học phương Tây và cuốn sách này viết về y học cổ truyền. Bạn đã gặp phải mâu thuẫn gì giữa hai lĩnh vực này chưa?

Mình không nghĩ rằng chúng đối chọi hoặc mâu thuẫn, nhưng chúng có thể phối hợp để giúp một người giữ sức khỏe nói chung. Ở hầu hết các nước châu Á, hệ thống chăm sóc sức khỏe chính hoặc các bệnh viện hiện đại đều áp dụng thuốc Tây, nhưng người ta vẫn uống trà trong mỗi bữa ăn để giúp tiêu hóa thức ăn tốt hơn. Ông mình tập thái cực quyền và yoga, nhưng ông  cũng tìm đến Tây y. Mình nghĩ đó là một ví dụ hoàn hảo về việc chăm sóc sức khỏe.

Đây là một năm đầy thử thách, nhưng nó đã mang lại cho mình rất nhiều cơ hội và sự phát triển.

Debby Nguyễn

Bạn đã không gặp bố mẹ mình trong một năm rưỡi. Bạn đã làm gì để sống tốt?

Đây là một năm đầy thử thách, nhưng nó đã cho mình rất nhiều cơ hội và giúp mình trưởng thành hơn. Trước đó, mình không nghĩ rằng mình có thể tự viết cả một cuốn sách hay có thể không gặp bố mẹ hơn một năm. Năm nay đã cho mình trưởng thành hơn và có khả năng chăm sóc bản thân. Mình kết nối với gia đình nhiều hơn trước. Mình nói chuyện với bà mỗi ngày. Mình cũng chủ động gọi điện cho mẹ. Trước đây, mẹ sẽ là người gọi cho mình trước. Mình cố gắng hết sức để trấn an gia đình và điều đó khiến mình gần gũi với họ nhiều hơn.

Tết năm nay bạn đón Tết như thế nào?

Mình định nấu đồ ăn Việt Nam và mua các món ăn truyền thống. Ẩm thực là một phần quan trọng trong cách gia đình mình đón Tết và mình luôn mong được ăn xôi gấc, món ăn ngày Tết yêu thích của mình.

Mong muốn của bạn cho năm mới là gì? Có lời khuyên nào cho những sinh viên trẻ muốn làm những gì bạn đang làm bây giờ không?

Mình chúc mọi người sức khỏe cho năm sắp tới vì năm 2020 đã dạy mình sức khỏe là vàng. Mình may mắn có gia đình bình an vô sự trong suốt đại dịch và mong những bạn khác cũng vậy. Đối với những sinh viên trẻ, đừng ngại đặt trái tim và tâm hồn của bạn vào những gì bạn yêu thích bởi nếu bạn có ý định đúng đắn, bạn sẽ đến được nơi cần đến.

Ảnh do Debby Nguyễn cung cấp
Cuộc phỏng vấn đã được cô đọng và chỉnh sửa cho rõ ràng.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English