Hạnh phúc giản đơn của Mẹ tôi

Mẹ trong ký ức của tôi chỉ còn là cảm giác yêu thương nhẹ nhàng mà sâu sắc, vì Mẹ tôi đã rời xa chúng tôi lâu lắm rồi. 

Mẹ trong ký ức tôi là người phụ nữ bình dân, giản dị, với đôi tay đầy vết chai vì lao động nhiều, và nước da hơi tái do thức khuya dậy sớm lại còn thiếu ăn. 
Cũng giống những gia đình công chức Việt Nam ngày ấy, thường đông con nhiều cháu, ba mẹ tôi cũng có tới tám đứa con. Với đồng lương công chức căn bản ít ỏi, lại còn lo đủ các khoản tiền phải chi, nên niềm vui của chúng tôi chẳng có nhiều điều đặc biệt. Ký ức vui có lẽ là những ngày lễ Tết, mua hoa giả về, cả nhà xúm vào dọn dẹp bày hoa đón Tết, hoa giả không sang, nhưng vẫn tạo được không khí rực rỡ, đầy màu sắc, quan trọng là xài rất lâu, tiết kiệm được tiền, nên vẫn thấy vui. 
Tôi còn nhớ mang máng những lần ánh mắt Mẹ có nét cười, khi đi chợ xa mua được mớ cá rẻ, hay được người bán hàng quen, tặng thêm cho Mẹ mớ rau vì ngày đó còn ế nhiều hàng. Những bữa chợ ấy, dù trời vẫn nắng và đường vẫn xa, nhưng bước chân Mẹ về nhà như nhanh hơn, có năng lượng hơn, vì Mẹ biết thức ăn ngày hôm đó sẽ nhiều hơn, và đàn con đông đúc sẽ được ăn ngon hơn. 

Những bữa chợ ấy, dù trời vẫn nắng và đường vẫn xa, nhưng bước chân Mẹ về nhà như nhanh hơn, có năng lượng hơn, vì Mẹ biết thức ăn ngày hôm đó sẽ nhiều hơn, và đàn con đông đúc sẽ được ăn ngon hơn. 

Có lần người bạn tôi bán cua đồng ở chợ, vì anh của bạn ấy đi vắng, thiếu người phụ dọn hàng ra chợ, bạn nhờ tôi đi giúp một bữa. Lúc về, bạn tặng tôi một bọc cua đồng rất ngon. Tôi còn nhớ lúc về đưa Mẹ, tôi thấy mắt Mẹ ánh lên niềm vui, Mẹ chế biến món cua đó cứ như chế biến món gì đặc biệt lắm. Sau này tôi mới hiểu ra, có lẽ Mẹ vui không phải vì món đó ngon, hay đặc biệt, mà vui vì đó là thành quả lần đầu do con mình làm được. 

Nỗi vất vả của Mẹ cứ như vậy đuổi theo đàn con đang lớn. Thời gian trôi, tôi học xong ra trường, rồi đi làm, ngày đầu tiên tôi được lãnh lương, vui vẻ về nhà, tôi còn nhớ rất rõ đó là một buổi trưa hè tĩnh lặng. Mẹ và tôi nằm trên chiếc phản gỗ trong nhà nghỉ trưa, nhìn ra khoảng sân vắng, tôi vui vẻ kể cho Mẹ về công việc mới thì có tiếng rao bán bắp luộc trong hẻm vắng vang lên, tôi chợt nhớ Mẹ rất thích ăn bắp, tôi liền đãi Mẹ bữa bắp bằng tiền lương đầu tiên tôi lãnh. 
Những trái bắp nóng hôm đó không biết có được người bán cho thêm đường khi nấu hay không, mà tôi thấy Mẹ tôi cứ khen ngọt mãi, đến khi Mẹ nói, chưa có bữa bắp nào ngon như bữa nay. Niềm vui của Mẹ làm tôi ngạc nhiên, ấn tượng sâu sắc đến nỗi bất chợt tôi hiểu ra Mẹ thấy ngon, vì nó được mua bằng đồng tiền đầu tiên con Mẹ lãnh. Mẹ vui vì con biết được sở thích của Mẹ. Hạnh phúc đôi khi thật đơn giản. Tiếng chim hót trên cây mận trước nhà như tiếng reo vui. Cơn gió nhẹ làm nhụy hoa mận rơi lất phất trong sân làm lòng tôi chợt thấy xôn xao. Tự nhiên nước mắt tôi chảy tràn quanh mi. Tôi thầm nghĩ, con có thể kiếm tiền được rồi. Mẹ cũng đỡ vất vả rồi. Con sẽ cố gắng bù đắp cho Mẹ.

Những trái bắp nóng hôm đó không biết có được người bán cho thêm đường khi nấu hay không, mà tôi thấy Mẹ tôi cứ khen ngọt mãi,…

Nhưng tương lai là những điều không đoán định được, Mẹ đã ra đi bất ngờ khi vẫn còn ở tuổi trung niên, khi tôi vẫn chưa kịp báo đáp được gì cho Mẹ. 

Theo thời gian, nay tôi đang sinh sống ở vùng đất lạnh tình nồng. Mùa hè đến hoa vàng rực rỡ, tôi thường hay nhớ và mơ về Mẹ… nếu như có Mẹ ở đây, dù Mẹ muốn đi bộ đến chợ như ngày xưa, cũng tốt cho sức khỏe, và dù chợ có xa nhưng Mẹ sẽ không phải đội nắng và xách nặng nữa vì khí hậu bên đây khá mát mẻ, và vì có con bên cạnh, con sẽ đẩy xe đồ phụ Mẹ. Mẹ con mình chẳng phải tốn tiền mua hoa giả nữa, mà sẽ vừa đi bộ vừa ngắm những bông hoa thật, đang tươi nở khoe sắc khắp nơi nhe Mẹ. 

Mẹ yêu dấu của con.

Previous articleKý ức Nhật Bản
Next articleMe của con

Discover

Bài Liên Quan

The latest developments on COVID-19 in Canada

Reported by: The Canadian Press The latest news on the COVID-19 global pandemic (all times Eastern): 4:10 p.m.

Nhà hàng tự chọn phong cách Á Đông nổi tiếng Hà Nội

Bên cạnh những nhà hàng buffet sang trọng, mang đậm phong cách phương Tây với mức giá hơi cao một chút,...

Ước Mơ Bình Dị Của Mẹ

Con người ai chẳng có ước mơ. Ước mơ chính là thứ tốt đẹp khiến cuộc sống được trọn vẹn và ý...

Cảm ơn Mẹ vì đã ban cho con cuộc sống này!

Mẹ yêu, đã nhiều năm rồi con không còn nghe những lời nhắn nhủ và dặn dò của Mẹ kể từ khi...

May Mắn Làm Sao, Mẹ Vẫn Ở Đấy!

Mẹ.  Tôi vẫn nhớ hoài thuở nhỏ, mỗi lúc đi học về, tôi thường hay né xa khu...

Góc Nhỏ Thưởng Trà Tại Sài Gòn

Ngợp xanh giữa Sài Gòn Giữa lòng Sài Gòn, Thương Library xuất hiện như một điểm hẹn an yên...

Hướng dẫn lấy Visa Du học Canada

Một khi bạn đã chọn được những ngôi trường phù hợp nhất, bạn sẽ cần phải nộp đơn xin nhập học và...