Mẹ có thực sự thương mình không?

Mẹ có thực sự thương mình không?

Không rõ từ bao giờ, câu hỏi ấy lại vang lên trong đầu mình, như nhắc mình nhớ về những ngày đã cũ, những ngày mà một đứa trẻ chuyển mình lớn dậy, mang cái “tôi” non nớt bước chân vào đời. Ở cái ngưỡng tuổi ngang chừng của sự ương bướng ấy, mình đã không ít lần thắc mắc về tình thương từ phía gia đình. Rõ ràng “thương” hay “yêu” có nghĩa là luôn luôn thấu hiểu và quan tâm, là động viên, là khích lệ, và là đồng tình với mọi điều. Vậy mà mình lại không cảm nhận được điều ấy, hay nói cách khác, mọi người luôn khiển trách tất cả mọi thứ mình làm. Nhất là mẹ. Và mình ghét mẹ mình. 

Nhưng mà, mình nhận ra, mình chưa từng cố gắng hiểu cho mẹ, mình chỉ nghĩ đến cảm xúc của riêng mình mà bỏ quên rằng mẹ cũng cần được cảm thông.

Mình ghét cái cách mẹ luôn trách cứ mình mỗi lần mình về muộn, mỗi khi mình để phòng bừa bộn hay là những lúc mình mặt nặng mày nhẹ lúc về đến nhà.  Mình ghét cái cách mẹ luôn đi vắng vào mỗi cuối tuần, mình từng ghen tị với chúng bạn bởi bố mẹ luôn ở nhà, quan tâm và săn sóc. Còn mẹ mình, dường như chẳng màng đến con cái như vậy. Mình ghét cái cách mẹ luôn mải mê công việc không có thời gian để dành cho mình. Không biết bao lần mình thấy tủi thân mỗi khi thấy bạn bè được mẹ cha đón đưa đi học, còn mình hôm thì bác giúp việc, hôm lại bác xe ôm. Mình nghĩ, mẹ chẳng thương mình. Và mình cũng nghĩ, tại sao mẹ chẳng hề thử hiểu xem mình muốn gì, mình cảm thấy thế nào. 

Nhưng mà, mình nhận ra, mình chưa từng cố gắng hiểu cho mẹ, mình chỉ nghĩ đến cảm xúc của riêng mình mà bỏ quên rằng mẹ cũng cần được cảm thông. Những lần trách mắng, là vì lắng lo cho sự hiểm nguy của mình khi mình về muộn, là vì muốn mình hình thành nên sự gọn gàng để sau này cuộc sống trở nên nhẹ đi phần nào, và là vì giúp mình hiểu ra rằng, nhăn nhó đôi lúc không phải cách hay ho, mọi muộn phiền nên để ngoài cánh cửa, “nhà” là nơi để yêu thương chứ không phải nơi để trút giận cho những tác động ngoài kia. Những lần mải miết làm việc là vì muốn tương lai của cả ba đứa con gái bé nhỏ sẽ ngời sáng, không vướng gian nan. Và nếu có thể dùng hết sức, mình nghĩ, mẹ sẽ sẵn sàng làm thế vì những đứa con mà mẹ coi là báu vật. Và những cuộc họp, những lần vắng nhà đều là bởi hai chữ “tương lai”. Tương lai của con, và mẹ luôn nỗ lực từng chút một vì điều ấy.

Rồi mình hiểu, mẹ thương mình hơn bất kì ai khác, chỉ là không phải người mẹ nào cũng có cách thể hiện tình thương ấy giống nhau mà thôi. Và mình cũng hiểu, mình đã ích kỉ như thế nào, mình đã suy nghĩ non dại ra sao. 
Cứ vậy, mình nhận ra mình nợ mẹ một lời xin lỗi, và một lời cảm ơn.

“Mẹ không phải sinh ra đã làm mẹ, mẹ cũng là lần đầu làm mẹ, nên nếu có thiếu sót gì cũng xin đừng trách cứ, hãy cảm thông và cố gắng hiểu mẹ hơn. Bởi vì dù thế nào, mẹ cũng đã cố hết sức mình rồi.”

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan