Ước Mơ Bình Dị Của Mẹ


Con người ai chẳng có ước mơ. Ước mơ chính là thứ tốt đẹp khiến cuộc sống được trọn vẹn và ý nghĩa hơn. Người ta nghĩ đến những điều cao sang để bản thân có mục đích mà phấn đấu. Kẻ thì mơ rằng mình thật giàu có, kẻ thì mơ có thật nhiều quyền lực… Thế nhưng sao ước mơ mẹ tôi lại bình dị đến thế. Mẹ chẳng mơ cho chính bản thân mình. Mẹ mơ cho tôi. Điều lớn lao nhất mà mẹ mong muốn chính là có thể được nhìn thấy tôi thành công, không phải chịu cuộc sống cơ cực như mẹ từng trải qua.

Ngày tôi mặc trên người chiếc áo của trường chuyên, mẹ gặp ai lạ quen gì cũng khoe với mọi người.

Ba mẹ tôi đến với nhau với hai bàn tay trắng. Vì đồng lương giáo viên của ba tôi thời điểm đó chẳng có là bao nên cuộc sống của ba mẹ chỉ quanh quẩn ở căn nhà ọp ẹp của khu nhà tập thể cũ ở một vùng quê nghèo. Khi tôi chào đời, cột mốc tôi bập bẹ biết nói và cột mốc tôi chập chững biết đi đều ở trong căn nhà ấy. Cuộc sống nghèo, ăn cho qua bữa là điều trước khi chưa có tôi. Khi đã có tôi rồi, mẹ không muốn tiếp diễn điều đó, không muốn tôi phải chịu khổ như ba mẹ rồi tương lai của tôi cũng quanh quẩn trong vùng quê nghèo như thế. Vậy là mẹ ước mơ có một căn nhà ở ngoài thành phố. Vất vả suốt 5 năm ròng, mẹ cũng đã đạt được ước mơ đó.

Tuy căn nhà ngoài thành phố thật nhỏ bé thế nhưng mẹ vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc vì cuối cùng tôi cũng có được một môi trường sống tốt hơn mẹ ngày trước. Có lần, khi đang ngồi trước hiên nhà viết bài văn với đề là “kể về ước mơ của em”. Tôi hí hoáy viết rằng mình ước mơ được làm ca sĩ hát cho mọi người nghe. Tôi đã quay sang mẹ để hỏi về ước mơ của mẹ. Mẹ cười bảo rằng mẹ ước mơ tôi được vào trường chuyên của thành phố và điều đó sẽ khiến mẹ hạnh phúc còn hơn cả việc ai đó cho mẹ một gia tài đồ sộ nữa. Tôi ghi nhớ ước mơ ấy của mẹ và đã phấn đấu để có thể đạt được điều khiến mẹ tự hào ấy. Ngày tôi mặc trên người chiếc áo của trường chuyên, mẹ gặp ai lạ quen gì cũng khoe với mọi người.

Đến khi tôi vào trường chuyên, mẹ bảo ước mơ của mẹ bây giờ chính là tôi vào được một trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn. Tôi cũng rất muốn điều đó, chỉ e là học ngôi trường đó sẽ tốn kém rất nhiều. Mẹ bảo tôi yên tâm, cứ để mẹ lo. Và giờ thì tôi đã vào đại học, cũng sắp sửa tốt nghiệp. Mấy năm trời sống trên đất Sài Gòn cũng đều một tay mẹ chật vật mưu sinh để lo cho tôi ăn học.

Mẹ giờ đã già rồi nhưng mẹ vẫn chưa thôi ước mơ. Mắt mẹ cũng đang mờ dần vì bệnh tật. Mẹ bảo ước mơ bây giờ của mẹ là thấy tôi trong chiếc áo tốt nghiệp. Và như bao lần, ước mơ này của mẹ cũng sẽ thành hiện thực. Sớm thôi! Mẹ chờ con nhé.

Discover

Bài Liên Quan

Judgment on key aspect of Huawei CFO’s extradition trial in Canada due next Wednesday

(Reuters) - A decision on a key legal aspect of the trial over whether Huawei Technologies Chief Financial Officer Meng Wanzhou can...

Me của con

Sau hơn năm giờ ngồi một mình trong phòng đợi vắng lặng của bệnh viện St. Joseph Toronto, bác sĩ cho...

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc…

Mẹ ơi,Một mùa xuân nữa lại đến. Mới đó mà mình đã sang Canada và ăn mừng Ngày Của Mẹ được 7...

Mình Cùng Nhau Sống và Làm Lại Cuộc Đời, Mẹ Nhé!

Con nhớ những ngày tháng con vắng mẹ. Nằm úp mặt vào tường giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ....

Về Miền Tây Khám Phá Vùng Đất Bảy Núi Thiêng Liêng Tại An Giang

Bảy Núi ở An Giang là tên gọi của bảy ngọn núi tiêu biểu trong số 37 ngọn núi trải dọc theo...

Cảm ơn mẹ vì tất cả những sự hi sinh

Ba nén nhang trầm, con nguyện thành tâmTôn kính dâng Ngài ước mẹ hiền ở đời bên conVà cầu cho cha...

Nem Cua Bể Hải Phòng

NGUYÊN LIỆU 1 con cua bể hấp rồi gỡ thịt100g tôm sú tươi,...