Ước Mơ Bình Dị Của Mẹ


Con người ai chẳng có ước mơ. Ước mơ chính là thứ tốt đẹp khiến cuộc sống được trọn vẹn và ý nghĩa hơn. Người ta nghĩ đến những điều cao sang để bản thân có mục đích mà phấn đấu. Kẻ thì mơ rằng mình thật giàu có, kẻ thì mơ có thật nhiều quyền lực… Thế nhưng sao ước mơ mẹ tôi lại bình dị đến thế. Mẹ chẳng mơ cho chính bản thân mình. Mẹ mơ cho tôi. Điều lớn lao nhất mà mẹ mong muốn chính là có thể được nhìn thấy tôi thành công, không phải chịu cuộc sống cơ cực như mẹ từng trải qua.

Ngày tôi mặc trên người chiếc áo của trường chuyên, mẹ gặp ai lạ quen gì cũng khoe với mọi người.

Ba mẹ tôi đến với nhau với hai bàn tay trắng. Vì đồng lương giáo viên của ba tôi thời điểm đó chẳng có là bao nên cuộc sống của ba mẹ chỉ quanh quẩn ở căn nhà ọp ẹp của khu nhà tập thể cũ ở một vùng quê nghèo. Khi tôi chào đời, cột mốc tôi bập bẹ biết nói và cột mốc tôi chập chững biết đi đều ở trong căn nhà ấy. Cuộc sống nghèo, ăn cho qua bữa là điều trước khi chưa có tôi. Khi đã có tôi rồi, mẹ không muốn tiếp diễn điều đó, không muốn tôi phải chịu khổ như ba mẹ rồi tương lai của tôi cũng quanh quẩn trong vùng quê nghèo như thế. Vậy là mẹ ước mơ có một căn nhà ở ngoài thành phố. Vất vả suốt 5 năm ròng, mẹ cũng đã đạt được ước mơ đó.

Tuy căn nhà ngoài thành phố thật nhỏ bé thế nhưng mẹ vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc vì cuối cùng tôi cũng có được một môi trường sống tốt hơn mẹ ngày trước. Có lần, khi đang ngồi trước hiên nhà viết bài văn với đề là “kể về ước mơ của em”. Tôi hí hoáy viết rằng mình ước mơ được làm ca sĩ hát cho mọi người nghe. Tôi đã quay sang mẹ để hỏi về ước mơ của mẹ. Mẹ cười bảo rằng mẹ ước mơ tôi được vào trường chuyên của thành phố và điều đó sẽ khiến mẹ hạnh phúc còn hơn cả việc ai đó cho mẹ một gia tài đồ sộ nữa. Tôi ghi nhớ ước mơ ấy của mẹ và đã phấn đấu để có thể đạt được điều khiến mẹ tự hào ấy. Ngày tôi mặc trên người chiếc áo của trường chuyên, mẹ gặp ai lạ quen gì cũng khoe với mọi người.

Đến khi tôi vào trường chuyên, mẹ bảo ước mơ của mẹ bây giờ chính là tôi vào được một trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn. Tôi cũng rất muốn điều đó, chỉ e là học ngôi trường đó sẽ tốn kém rất nhiều. Mẹ bảo tôi yên tâm, cứ để mẹ lo. Và giờ thì tôi đã vào đại học, cũng sắp sửa tốt nghiệp. Mấy năm trời sống trên đất Sài Gòn cũng đều một tay mẹ chật vật mưu sinh để lo cho tôi ăn học.

Mẹ giờ đã già rồi nhưng mẹ vẫn chưa thôi ước mơ. Mắt mẹ cũng đang mờ dần vì bệnh tật. Mẹ bảo ước mơ bây giờ của mẹ là thấy tôi trong chiếc áo tốt nghiệp. Và như bao lần, ước mơ này của mẹ cũng sẽ thành hiện thực. Sớm thôi! Mẹ chờ con nhé.

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan