May Mắn Làm Sao, Mẹ Vẫn Ở Đấy!

Mẹ. 

Tôi vẫn nhớ hoài thuở nhỏ, mỗi lúc đi học về, tôi thường hay né xa khu chợ gần nhà. Đó là vì tôi sợ trông thấy hình ảnh nhếch nhác của mẹ ở chợ cá, người ngợm thoang thoảng mùi cá, giọng lại đon đả mời chào: “Anh, chị mua cá cho em đi. Cá hôm nay tươi lắm, mới lấy ở chợ đầu mối về…” Tôi sợ bị bạn bè trêu chọc, sợ nghe cái danh xưng “đồ hôi tanh mùi cá” của những bạn đồng trang lứa. Mỗi khi mẹ chạy vội từ chợ đến buổi họp phụ huynh, tôi dường như lại có thêm một biệt danh mới từ mẹ của mình.

Tôi dần ít nói với mẹ, tôi thu mình lại với suy nghĩ tại sao mẹ không thể “sạch sẽ” hơn một chút mỗi khi đi họp. Tôi âm thầm trách móc mẹ. 

Và may mắn làm sao, mẹ vẫn ở đấy, bao dung chờ tôi nhìn lại phía sau, để tôi an tâm theo đuổi đam mê của chính mình. Vấp ngã, thì có mẹ đây rồi.

Lúc tôi sắp sửa hoàn tất cấp ba cũng là thời gian tôi với mẹ căng thẳng với nhau nhất. Vì là nhà đơn thân nên mẹ muốn tôi học một ngôi trường đại học gần nhà và ở gần mẹ nhất. Nhưng tôi cố tình chọn một nơi ngược lại. Chúng tôi có những cuộc cãi vã không đầu không đuôi, từ trận nhỏ rồi để kéo dài đăng đẵng, đến một lúc tôi và mẹ dường như sống trong cùng 1 căn nhà nhưng lại có một khoảng cách rất xa. Ngày thông báo nhập học, tôi im lặng dọn đồ đạc, mẹ chẳng nói gì về quyết định của tôi, còn tôi vẫn cố chấp với lựa chọn của mình. 

Tôi tưởng mình đã lớn để tự chăm lo bản thân. Nhưng thật ra tôi lại bé tí tẹo trong thế giới bao la ngoài kia. Có một hôm trở trời, tôi sốt đến chẳng còn phân biệt được phương hướng, đôi mắt nhoè đi vì nước, đến cả việc ăn cũng gặp khó khăn. Đã mấy ngày rồi, tôi vẫn duy trì tình trạng sốt miên man như vậy. Tôi chỉ kịp ấn một cuộc gọi cho mẹ mà chẳng nói gì, thở phì phò qua điện thoại. Vậy mà, hai tiếng sau, tôi thấy mẹ nhễ nhại mồ hôi trước phòng trọ, người vẫn còn mùi cá tanh nồng. 

Mẹ bỏ hết quầy cá của mình, để tức tốc lên đây với tôi. Mẹ thậm chí còn chẳng biết đường Sài thành phức tạp thế nào, xô bồ ra sao đã vội bỏ hết mà chạy đến đây, chỉ vì một cuộc gọi của tôi. Tự nhiên lúc đó, tôi thấy sự cứng đầu của mình năm 18 tuổi thật hồ đồ và ngông cuồng làm sao. Và may mắn làm sao, mẹ vẫn ở đấy, bao dung chờ tôi nhìn lại phía sau, để tôi an tâm theo đuổi đam mê của chính mình. Vấp ngã, thì có mẹ đây rồi.

Discover

Bài Liên Quan

Thương Hiệu Làm Đẹp Canada Tiêu Biểu

Canada chính là cái nôi của hàng loạt tên tuổi lớn trong ngành công nghiệp làm đẹp bao gồm MAC Cosmetics,...

May 12, 2020: The latest developments on COVID-19 in Canada

Reported by: The Canadian Press The latest news on the COVID-19 global pandemic (all times Eastern): 1:18 p.m.

Mẹ – người dẫn dắt con đi cả cuộc đời.

Mẹ của con, Con có một cái hẹn, con hẹn một ngày nào đó con sẽ hiểu mẹ. Nhưng...

Mẹ tôi vĩnh viễn ở tuổi 34

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khócĐừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”

Hành Trình Xuyên Việt Cùng Bánh Cuốn

Bánh cuốn là một loại bánh làm từ bột gạo tráng mỏng. Bánh cuốn gồm hai loại: bánh chay (không nhân) và...

Độc Đáo Dừa Tí Hon Giải Khát Mùa Nóng

Bước vào mùa nắng nóng cao điểm ở Nam Bộ cũng là thời điểm dừa “mini” và dừa baby bắt đầu...

5 Ứng Dụng Thiết Kế Nội Thất Nhất Định Phải Có

Thiết kế ngôi nhà lý tưởng không nhất thiết phải tốn nhiều thời gian và tiền bạc. Giờ đây, nhờ công...