Gửi mẹ, người đàn bà “idol” trong tim con

Gửi mẹ

“3 đời chồng” – Đó là những gì người ta ghi nhớ về mẹ! Người thực sự vĩ đại trong lòng tôi, đứa con thường được coi là cái gai trong mắt của những anh chị lớn, con của mẹ cả! Lần thứ nhất thất bại về cuộc hôn nhân đầu đời. Mẹ tôi 24 tuổi mang theo đứa con gái đầu lòng ba tuổi rưỡi rời khỏi người chồng đầu tiên sau những đêm dài trông con mọn thức chờ chồng về, sau những cuộc cãi vã không có hồi kết và cả những trận đòn roi mà người ta gọi đó là bạo hành gia đình diễn ra kể từ khi mẹ tôi mang thai chị gái. Cái gì đến cũng phải đến, mẹ chấp nhận ra đi. Ra đi vì lòng kiên nhẫn, sự chịu đựng của một con người đã đi quá giới hạn. Khi giọt nước đã tràn ly! Mẹ khóc…

Chị gái ở cùng với mẹ suốt những năm tháng tuổi thơ. Trong kí ức của chị, tuổi thơ ở cùng mẹ là những ngày tháng rong ruổi ở khắp các vùng biên giới để cùng mẹ vượt biên sang nước ngoài nhằm mong đổi đời, ước mơ đến một đất nước mà nhân quyền của người phụ nữ được đặt lên hàng đầu. Ấy vậy mà, mọi sự nỗ lực của mẹ và cả chị khi ấy đều không được đền đáp. Mười lần thì cả mười lần mẹ và chị bị bắt về trại, không thì bị chủ tàu lừa, khi thì lại bị đắm thuyền dạt vào đảo hoang chờ đến sáng công an biên phòng phát hiện đưa cả đoàn người về đất liền. Gian nan nhưng vui khi có mẹ!

Rồi khi chị gái đến tuổi đi học mẹ tạm gác cái ước mơ “nước ngoài” mẹ lao vào làm công việc làm tóc để trang trải cuộc sống. Cơm-áo-gạo-tiền những cái thứ vật chất kia kéo theo thời gian của mẹ. Mẹ không có thời gian nhiều giành cho chị, để đưa chị đi chơi ngắm phố phường, đu quay vườn trẻ những trò chơi rất đỗi bình thường nhưng với chị ở thời điểm đó nó thật là xa xỉ, nó là khát khao, là sự ham muốn mà đứa trẻ bảy tuổi như chị muốn trải nghiệm. Khi ấy thì ông nội chị xuất hiện, ông giúp chị thực hiện ước mơ nhỏ bé ấy. Vô hình dung trong nhận thức của đứa trẻ ấy chỉ muốn ở cạnh người có thể thực hiện mọi nguyện vọng và ước mong của mình. Và chị về ở cùng ông nội. Mẹ đón chị từ nhà nội về chị không muốn về và dĩ nhiên “chị rời khỏi mẹ”. Mẹ khóc….

Chị và mẹ chỉ còn gặp nhau trong chớp nhoáng trong khoảng thời gian cuối tuần ít ỏi. Những ngày còn lại mẹ một mình bận với những nỗi lo vô hình, chị thì được nhà nội cưng chiều nên và tập quen dần với cảm giác nhớ mẹ, rồi cái cảm giác ấy dần trôi vào vô định khiến chị chẳng thể hình dung ra nó thế nào ở những tháng ngày sau!

Sau tất cả, Mẹ và tôi hiểu được dù có đau buồn trống trải nhưng mọi thứ vẫn phải tiếp diễn con người sẽ vẫn phải chạy theo cái vòng xoay của tạo hoá, phải nỗ lực để tìm cách giải thoát cho chính bản thân. 

Đời chồng thứ 2

1992, chị gái 13 tuổi mẹ 33 tuổi kết hôn với Ba. Người cũng từng một lần hôn nhân đổ vỡ với 3 đứa con riêng. “Rổ giá cạp lại” người đời từng nói thế về gia đình tôi. Bỏ ngoài tai hết tất cả mọi thứ ba mẹ đến với nhau vì hiểu được sự cô đơn trống trải của người kia. Mẹ yêu Ba và Ba cũng yêu Mẹ bằng tất cả những gì Ba có.. Người không giàu có về tiền bạc nhưng là một tỉ phú về tình cảm. Tất nhiên trong mắt mọi người ba không hoàn hảo, ba sống cho anh em xã hội, sống cho cái tình nghĩa vô hình ngoài đời. Nhưng với hai mẹ con tôi, Ba luôn luôn là cây đại thụ che nắng mưa bão táp ngoài cuộc đời dù cuộc sống có khó khăn, có thử vùi dập và cướp đi mọi thứ mà ba mẹ vất vả gầy dựng. Thì ba vẫn ở đó vẫn sống tình cảm, bao bọc và là chỗ dựa của cả gia đình. Nhưng may mắn thường lại không mỉn cười với người tốt. Tôi 16 tuổi đau đớn tủi hờn khi biết được sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại Ba, sẽ chẳng còn được ăn bữa cơm sum họp đầy đủ các thành viên trong gia đình, sẽ mãi mãi không thể thấy nụ cười hiền hậu, hiếm hoi ấy! cái căn bệnh ung thư quái ác cướp mất Ba. Con mất bố, mẹ tôi lại một lần nữa mất chồng. May mắn lại không mỉm cười với mẹ, một lần nữa…

Cả mẹ và tôi sẽ không ai có thể hiểu và cảm nhận được nỗi đau mà người còn lại phải gánh chịu. Nhưng mất đi người thân mất đi một phần máu mủ là cái cảm giác tôi và mẹ cảm thấy rõ nhất lúc bấy giờ. Mẹ và tôi cùng khóc trong im lặng. Sau tất cả, Mẹ và tôi hiểu được dù có đau buồn trống trải nhưng mọi thứ vẫn phải tiếp diễn con người sẽ vẫn phải chạy theo cái vòng xoay của tạo hoá, phải nỗ lực để tìm cách giải thoát cho chính bản thân. 

CANH BẠC CUỐI CÙNG
Bỏ hết vốn liếng tiền bạc để theo nguyện vọng của Ba lúc còn sống và mơ ước từ thuở còn trẻ mà mẹ và chị gái đang thực hiện dang dở. Bằng mọi giá mẹ phải đưa tôi đi nước ngoài.  Bỏ ngoài tai mọi lời nói, mọi suy nghĩ nông nổi của đứa trẻ con mới lớn ngang bướng chưa chịu nghĩ về tương lai ở thời điểm ấy. Tôi nhất quyết phản đối việc mẹ đưa tôi đi du học một mình. Tôi sợ cái cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa. Chắc cuộc đời tôi coi như xong toàn một màu đen (tôi nghĩ thế). Mẹ thương tôi, thương cả cho phận đàn bà hai đời chồng, thương cho sự cố gắng không ngừng nghỉ luôn nỗ lực nhưng chưa được đền đáp xứng đáng. Mẹ lại một lần nữa gồng mình chấp nhận chiến đấu với số phận với thực tại lúc bấy giờ.

“Ông trời không triệt đường sống của ai bao giờ” Trong căn đường hầm tối tăm không lối thoát luôn có một lối thoát cho những người luôn có nghị lực cố gắng như mẹ. Và…”Bố” tôi xuất hiện.

Sau hai lần đổ vỡ mẹ không còn nghĩ đến chuyện đi bước nữa, mẹ đã phải đấu tranh tư tưởng trong những năm tháng ấy, nhắm mắt đưa chân thử thách với trò đùa của số phận…

Đời chồng thứ 3

“Việt Kiều” cái danh xưng nghe thì “khủng” lắm, luôn được mọi người ca tụng. Nghe nó giàu có, khá giả và bóng bẩy. Nhưng hỡi ôi, nằm trong chăn mới biết chăn có rận. Bố không giàu có như người đời vẫn tưởng, một công nhân bình thường, bươn chải vất vả trên đất nước lá phong yên bình và tự do. 
Qua một người bạn chung của hai người, sau những lần gặp nhau chóng vánh và những buổi tối hẹn hò của những người bạn lâu ngày không có thời gian gặp gỡ. Mọi người gặp nhau , có Bố và Mẹ. Mê mẩn cái nét đẹp hiền lành phúc hậu nhưng mặn mà của người phụ nữ từng trải, Bố cầu hôn mẹ!

Sau hai lần đổ vỡ mẹ không còn nghĩ đến chuyện đi bước nữa, mẹ đã phải đấu tranh tư tưởng trong những năm tháng ấy, nhắm mắt đưa chân thử thách với trò đùa của số phận đến với một người đàn ông cũng đa đổ vỡ trong hôn nhân hay thoái mặc số phận bởi cái rào cản dư luận xã hội. Họ sẽ nghĩ mẹ đến với bố vì tiền vì hai chữ “nước ngoài”

May thay lại một lần nữa cái sự đồng điệu về tâm hồn của hai con người thiếu thốn tình cảm sau nhiều năm cùng sự đồng cảm và cái gọi là tương lai lúc về già của hai người trỗi dậy. Họ đến với nhau bằng một đám cưới giản dị mà đầm ấm, chị em tôi chúc phúc cho mẹ.

Tám năm khoảng thời gian không dài nếu được đếm bằng ngày tháng nhưng với mẹ và Bố chắc nó dài gần bằng cả thời trung niên một phần ba cuộc đời. Bố bảo lãnh mẹ qua xứ sở lá phong. Nhưng cái vất vả éo le nó vẫn đeo bám mẹ. Khi đơn xin thị thực của mẹ bị lãnh sự quán từ chối, thời gian trôi qua mỗi người một nơi, mẹ mang cái tiếng có chông nhưng không thể ở cạnh, hai người xa nhau bởi khoảng cách địa lí nhưng lại gần gũi và đồng điệu bởi hai tâm hồn qua những cuộc điện thoại hỏi han tâm sự từ bố, người cách xa cả nửa địa cầu. Xã hội dị nghị mẹ nó mẹ bị Bố lừa, nói Bố chỉ đi chơi qua đường có nơi để dừng chân khi từ nơi xa trở về. Người đàn bà đã từng trải qua bao sóng gió, bị cuộc đời chèn ép ấy lại một lần nữa bị những ánh mắt dèm pha, bị họ hàng chê cười và bị xa lánh bởi những ánh mắt dị nghị và cả những lời nói tàn độc suất phát từ miệng đời nhiều chuyện. Nhưng mẹ đã không còn khóc nữa vì mẹ hiểu rằng mẹ vẫn phải gồng đôi vai nhỏ bé chấp nhận tất cả che chở tôi. Hai mẹ con cùng nhau vượt qua cái giai đoạn ấy.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Kháng cáo lên sở di trú thành công. Sau 8 năm ròng mẹ và bố nỗ lực cố gắng. Chúng tôi được sang sinh sống và làm việc cùng nhau tại đất nước đẹp đẽ này. Mẹ vẫn đức tính cần cù nhẫn nại và tiết kiệm của người Phụ nữ Việt Nam. Mẹ cố gắng mua xe cho tôi sau một năm, và mua nhà sau ba năm rưỡi. Nhìn lại chặng đường mà mẹ vất vả trải qua để có được cuộc sống như bây giờ. Tôi cảm thấy thật cảm phục về Mẹ. Người đàn bà ba đời chồng nhưng luôn là người mẹ vĩ đại và tuyệt vời nhất. Nguyện kiếp sau vẫn làm con của mẹ! Luôn luôn nhớ đến nụ cười hạnh phúc của mẹ.

SAU TẤT CẢ
Gửi mẹ, người đàn bà “idol” trong tim con. Giờ con đã hiểu lòng mẹ. Hiểu những giọt nước mắt mẹ từng rơi, hiểu sự chịu đựng và cả nỗi đau của mẹ. Dù ngoài đời có con bao nhiêu trông gai phía trước nhưng con lớn rồi! Con đã hiểu được tất cả những điều mẹ làm. Con đã từng không ngoan từng không hiểu được nỗi khổ của mẹ. Nhưng đó là chuyện đã từng và mẹ yên tâm, con sẽ luôn yêu mẹ theo cách của con!
Mẹ! Tiếng gọi đơn sơ giản dị mà chất chứa bao tình cảm của tôi đối vơi người đã sinh thành, dưỡng dục và cho tôi cuộc sống hạnh phúc như bây giờ.
Gửi Gấu Mẹ Vĩ Đại của hai chị em con! Yêu mẹ! Mãi yêu!

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan