Dẫn Mẹ đi chơi

“Con là ai? Sao con lại khóc?”

Lúc đó mẹ nằm trên giường, còn tôi thì úp mặt lên bụng mẹ. Và khóc.

Đó là một ngày tháng 10 năm 2010 mà tôi và cả gia đình không bao giờ quên.

Mẹ tôi rơi vào trạng thái mất ý thức, mà sau khi đi bệnh viện, thì bác sĩ ghi trong bệnh án là “Tâm thần phân liệt thể hoang tưởng.”

Hôm đó, tôi đang đi làm ở Sài Gòn thì nhận được điện thoại của cha. Cha nói: “Con hãy bình tĩnh, về nhà, mẹ có dấu hiệu không bình thường”

Khi về đến nhà, mẹ không nhận ra tôi, chỉ cười cười nói nói, không còn biết đến xung quanh. Mẹ đang bị những ảo giác vây quanh, và liên tục nói rằng có người hàng xóm muốn ám hại cả nhà bằng thuốc độc để trong thức ăn.

Mẹ đem hết thịt cá trong tủ lạnh ra đổ sọt rác, rồi nhảy lên nhảy xuống trên giường nệm như cầu siêu.

Cha phải mang hết dao kéo cất đi, kẻo sợ mẹ làm gì bậy. Cũng có lúc mẹ tỉnh, nhưng gần như là mê. Cả nhà liền đưa mẹ lên bệnh viện Tâm thần ở Biên Hòa khám.

Bác sĩ cho thuốc uống với kết luận mẹ có tiền sử tâm thần nhẹ. Uống thuốc càng sớm càng tránh nguy cơ rơi vào vô thức mãi mãi.

Lúc đó cả nhà tôi mới hồi tưởng lại và xâu chuỗi những gì mẹ từng biểu hiện, không ai nghĩ rằng đó là dấu hiệu ban đầu của bệnh, mà cho rằng mẹ nóng tính, bột phát. Bằng tình thường vô bờ của cha và các con, mẹ tôi đã vượt qua bệnh và trở về trạng thái gần như 99%.

Đó là niềm hạnh phúc lớn lao, và cũng là biến cố lớn nhất của mẹ, khiến tôi phải thay đổi để ở bên mẹ nhiều hơn. Mỗi năm, tôi đều sắp xếp một chuyến đi chơi, du lịch.. dành cho mẹ, vì mẹ lúc nào cũng cần kiệm, không tiêu xài gì. Mẹ hay nói “Bây giờ mẹ hạnh phúc lắm, vì có các con giỏi giang, có hiếu, cha mẹ cần gì các con cũng có mặt ngay.” Cho đến nay, mẹ vẫn uống thuốc mỗi ngày. Nhưng mẹ không bao giờ lên cơn thịnh nộ như xưa, lúc nào cũng an yên nhẹ nhàng.

Gần đây, tôi có quen một cô em đồng nghiệp. Mẹ cô bị nặng hơn mẹ tôi rất nhiều, phải cần đến sự can thiệp của chính quyền, công an và trại Tâm thần vì mẹ cô mất ý thức nặng và có hành vi gây nguy hiểm cho xung quanh.

Tôi cảm thấy còn rất may mắn vì mẹ được cứu chữa kịp thời và ở cạnh bên, với tình thương vô bờ và vĩ đại từ cha. Khi mất ý thức, mẹ ăn uống, tiểu tiện ngay giữa nhà và không ai khác chính là cha đã một tay chăm sóc.

Nhưng nhìn ánh mắt mẹ và nét cười, chỉ có tôi và gia đình mới nhìn thấy 1% sự tỉnh trí đã mãi mãi ra đi, thông qua câu chuyện trên.

Mẹ ơi, tuần này con vẫn sẽ về, như mọi khi nha!

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan