Mẹ ơi!

Quê hương xa cách dặm trường 
Ra đi mang nỗi nhớ thương tháng ngày 
Buồn trông cánh nhạn trắng bay
Nhạn ơi gửi chút tình này đến quê …
Quê hương nắng đổ bờ đê 
Cánh cò – bóng Mẹ đi về sớm trưa
Tảo tần khuya sớm nắng mưa
Thương Mẹ biết mấy cho vừa Mẹ ơi !

Đó là nỗi nhớ Mẹ của đứa con xa quê những ngày đầu bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Cuộc sống ngày xưa của Ba Mẹ cũng khá giả. Trước năm 1975 Ba là cảnh sát, Mẹ là giáo viên, rồi các con chào đời. Cuộc sống trở nên khó khăn khi mấy anh em liên tục mang bệnh ngặt nghèo, Ba Mẹ phải bán dần tài sản để lo chữa trị. Cay nghiệt hơn, Ba lại vĩnh viễn ra đi vì bạo bệnh, ngày Ba mất, Mẹ đã nén nỗi đau mà không rơi nước mắt, Mẹ phải đứng vững để làm chỗ tựa cho các con, rồi Mẹ vất vả một mình lo cho các con đến ngày khôn lớn.
Ngày tháng trôi qua, con chưa báo hiếu được cho Mẹ thì đã lo đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Ngày theo chồng sang Canada mà nước mắt con chảy dài, một lần nữa Mẹ không khóc, chỉ ôm chặt con rồi lặng lẽ chia tay. 
Ngày tháng trôi qua, con nhận được tin sét đánh: Mẹ mắc bệnh ung thư, đất trời trong con như sụp đổ, tim con đau thắt, cầu mong ông Trời cho con một phép màu để Mẹ được bình phục, dù con có mất đi 10 năm tuổi thọ con cũng cam lòng. Định mệnh sao quá trớ trêu, Mẹ đã gian khổ một đời sao không cho Mẹ một chút bình an trong quãng đời còn lại ?
Con thu xếp tạm xa các con bé bỏng để tức tốc quay về bên Mẹ. Hàng xóm thấy Mẹ ra vào ngoài ngõ đợi con cả buổi sáng, con chạy đến ôm chặt lấy Mẹ mà khóc như mưa. Nhưng một lần nữa Mẹ vẫn không khóc. Ngược lại, con cảm nhận được nỗi vui mừng của Mẹ, Mẹ như có thêm sức sống, Mẹ khỏe hẳn, nấu toàn những món ăn con thích. Rồi đến ngày sinh nhật của Mẹ, con cháu quây quần bên chiếc bánh sinh nhật ,lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng Mẹ có được một lần sinh nhật trong đời…
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến, Mẹ đã trút đi gánh nặng của cuộc đời. Trái tim con đau thắt, từ đây con vĩnh viễn và vĩnh viễn biết tìm Mẹ nơi đâu? Con nợ Mẹ một chiếc khăn tang, con nợ Mẹ hết cả cuộc đời không làm sao mà đền đáp được Mẹ ơi!

Cánh cò xưa giờ hoá thành hạc trắng 
Để lại trong con nỗi cay đắng mồ côi 
Dù cho năm tháng phai phôi
Con luôn ghi khắc bóng Người trong tim!

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan