Tại Tổ Chức Bảo Vệ Collective, “Bảo Vệ” Mang Nhiều Ý Nghĩa Khác Nhau

Mimi Nguyễn, Y Vy Trương và kathy thái xây dựng một không gian yên bình và an toàn cho thế hệ trẻ Việt Nam.

Bảo Vệ Collective là một tổ chức cộng đồng ra đời vào thời điểm cao trào của đại dịch năm ngoái. Ban đầu, mục tiêu chính của nhóm là giúp cộng đồng Việt đăng ký bảo hiểm việc làm (EI) và Phúc lợi Phục hồi Khẩn cấp của Canada (CERB) với hướng dẫn chi tiết bằng tiếng Anh và tiếng Việt.

Sau đó, nội dung của nhóm được mở rộng khi họ tham gia dự án C19 Response Coalition. Dự án này cải thiện khả năng tiếp cận thông tin cho các cộng đồng bị thiệt thòi ở British Columbia, những người thường gặp rào cản về ngôn ngữ, thu nhập và công nghệ. Vào thời điểm viết bài, Bảo Vệ Collective đang sắp xếp dịch vụ dịch thuật và vận chuyển cho người cao niên gốc Việt đến phòng tiêm vắc xin tại Trung tâm Cộng đồng Strathcona (Strathcona Community Centre).  Hoạt động này được sự hỗ trợ từ Yarrow Intergenerational Society for Justice, một tổ chức phi lợi nhuận ở Khu Phố Tàu của Vancouver.

Bảo Vệ Collective được thành lập bởi Mimi Nguyễn, Y Vy Trương và kathy thái, ba người bạn thân và cử nhân của Đại học British Columbia (UBC). Mimi giữ chức quản lý dự án và điều hành, Y Vy phụ trách quan hệ cộng đồng, còn kathy lo về thiết kế và truyền thông. Bộ ba này đã có một mối quan hệ gắn bó khi họ khám phá ra bản sắc của mình với tư cách là những người định cư ở Canada và con của những người tị nạn. Năng lượng tích cực và tinh thần hợp tác của họ bắt nguồn từ hành trình kết nối với bản sắc, đồng thời nâng cao nhận thức về quá khứ đầy biến động của Canada với các cộng đồng bản địa với nguồn tài liệu bằng tiếng Việt.

Trong cuộc phỏng vấn này, Mimi, Y Vy và kathy chia sẻ với Culture về động lực và tầm nhìn sau đại dịch của Bảo Vệ Collective, cũng như ý nghĩa sâu xa hơn sau tên gọi của tổ chức này.

Động lực nào khiến các bạn thành lập Bảo Vệ Collective (BVC)?

kathy: Mình không biết có bao nhiêu người cần giúp đỡ. Mình chỉ nghĩ “Nếu mẹ mình và ba Mimi cần giúp đỡ để đăng ký EI, còn ai khác cũng vậy nữa?”

Mimi: Động lực này chắc chắn xuất phát từ kinh nghiệm cá nhân, khi thấy người thân yêu của tụi mình bị ảnh hưởng bởi đại dịch. Ngay cả khi là người biết tiếng Anh, chúng mình cũng gặp khó khăn trong quy trình đăng ký EI và CERB. Đối với một người không nói tiếng Anh, điều đó là không tưởng. Trong một số hộ gia đình, chỉ có người trẻ tuổi là nói được hai thứ tiếng. Nếu các em đó không có kinh nghiệm sống để hiểu một số thông tin cụ thể thì không thể hoàn thành đơn đăng ký được. BVC được thành lập vì chúng mình muốn hỗ trợ những người không biết nhờ ai giúp đỡ. Đó là một tình huống rất cô đơn và đáng sợ.

Các bạn đã mất bao lâu để BVC ra đời?

Mimi: Đáng lẽ là hai tuần, nhưng sau đó thành ba tuần, vì có CERB. Chúng mình không chỉ dịch, mà còn phải hiểu phúc lợi này là gì và tiêu chí của nó ra sao. Vì các chương trình mới liên tục được triển khai, chúng mình phải gọi điện cho các Dân Biểu Quốc Hội (Member of Parliament, viết tắt MP) để làm rõ và thậm chí họ cũng không có câu trả lời.

Y Vy: Mình cũng muốn nói thêm rằng công việc vẫn chưa kết thúc. Mặc dù chúng mình đã có thể ủng hộ khả năng tiếp cận và công bằng trong ngôn ngữ qua video cho CERB và các lợi ích khác, nhưng vẫn còn nhiều thứ cần phải thay đổi. Nhiều người tiếp tục đối mặt với các rào cản về công nghệ, văn hóa và ngôn ngữ. Lúc đầu, sau khi xuất bản trang web, kathy, lúc đó là người dịch chính của nhóm, phải liên tục cập nhật thông tin. Chúng mình sinh ra và lớn lên ở đây nên khả năng tiếng Việt rất khác nhau. Chúng mình cũng dựa vào các tình nguyện viên và quan hệ với những người khác trong cộng đồng.

Các bạn đã liên hệ với các tình nguyện viên khác như thế nào?

kathy: Khi chúng mình xuất bản trang web, một số người đã tìm thấy và hỏi chúng mình có cần trợ giúp không. Sau khi xem qua bản dịch, họ nói: “Nó không hoàn hảo, nhưng tốt!” (cười). Chúng mình biết Vân Đặng, dịch giả chính của nhóm, qua Mimi.

Mimi: Trước đại dịch, Đài Lạc Việt [một đài radio tiếng Việt ở Vancouver] đã mời chúng mình lên sóng để nói về BVC. Qua đó, chúng mình nhận được email từ những thính giả muốn đóng góp thời gian của họ để dịch.

Bên cạnh những thay đổi về luật lệ lúc đầu, các bạn còn phải đối mặt với những thách thức nào nữa?

Y Vy: Mọi thứ! [cười] Bởi vì đại dịch là một cuộc khủng hoảng sức khỏe lớn, tất cả các vấn đề đã tồn tại trước giờ đều trở nên cấp bách hơn. Chúng mình đã phải đối mặt với rất nhiều cuộc trò chuyện khó khăn về phân biệt chủng tộc và khả năng tiếp cận ngôn ngữ. Tại sao chúng ta lại phải đối mặt với những vấn đề này? Tại sao mọi người không có những quyền lợi căn bản nhất?

Mimi: Mình nghĩ mọi người chưa hiểu được công việc này [giúp đỡ những người bị bỏ rơi và cô lập] mệt mỏi như thế nào về mặt tinh thần và cảm xúc. Thật dễ dàng để nói những gì chúng mình làm là câu chuyện thành công, nhưng đây là phản ứng cho việc thiếu hỗ trợ cần thiết. Nếu càng nhiều người làm công việc này mà không được hỗ trợ đầy đủ, hiểu cách khác là tiền [cười], thì những khoảng cách đó càng trở nên tồi tệ hơn. Những người hỗ trợ sẽ dần kiệt sức.

Thành tựu lớn nhất của các bạn cho tới nay là gì?

kathy: Thực tế là chúng mình vẫn ở đây và đang làm việc với thành phố Vancouver [cung cấp thông tin về cộng đồng người Việt cho kế hoạch ​​quy hoạch đô thị của thành phố]. Mình nghĩ rằng mình sẽ xong sau CERB, sau đó chúng mình lại tiếp tục làm việc với dự án C19 Response Coalition. Sau đó, chúng mình giúp người dân ứng phó với thông tin sai lệch bằng các hướng dẫn công nghệ và thông tin về vắc xin.

Y Vy: Một trong những thành công mà chúng mình đạt được là sự hỗ trợ hào phóng. Chúng mình đã có cơ hội giao lưu với người Việt và các cộng đồng khác. Phòng Nghiên cứu Di cư của người gốc Á và Người Canada gốc Á tại UBC đã chia sẻ nội dung của nhóm và giúp chúng mình xin tài trợ. Các tổ chức phi lợi nhuận khác, như Yarrow, Hua Foundation, Tulayan và Sulong cũng đã đồng hành cùng chúng mình. Họ có dân số ở Vancouver đông hơn cộng đồng người Việt, và những người lớn tuổi có kinh nghiệm trong công việc tổ chức cộng đồng. Không có nhiều người lớn tuổi có thể dạy chúng mình điều đó. Các cuộc trò chuyện trong việc xây dựng cộng đồng bây giờ khác với quá khứ nhiều.

Tầm nhìn của các bạn cho BVC sau đại dịch là gì?

Mimi: Điều mà chúng mình thường xuyên nói đến là xây dựng một không gian cho giới trẻ Việt. Mình đã có nhiều năm đại học hỏi các tổ chức xem họ có cần giúp đỡ với cộng đồng Việt Nam hay không. Hầu hết họ đều không có. Có thể có những người trẻ khác cũng muốn chia sẻ năng lượng và tinh thần hợp tác này, nhưng cộng đồng Việt ở Vancouver khá rời rạc. Chúng mình không có không gian chung hoặc bản sắc chung, vì nhiều lý do. Đôi khi những thứ giúp chúng ta đa dạng lại có thể chia rẽ ta. Chúng mình hy vọng rằng BVC có thể trở thành một không gian an toàn.

Y Vy: Cả ba chúng mình chia sẻ một không gian cởi mở và mình hy vọng sẽ đón thêm nhiều người khác. Chúng mình đã có những cuộc trò chuyện khó khăn, không chỉ với nhau mà còn với gia đình. Ví dụ, làm thế nào để bạn nói chuyện về phân biệt chủng tộc với ba mẹ, khi bạn không biết từ vựng? Khi mình còn là một sinh viên, mình không biết người Việt Nam nào khác học văn học hoặc thích điện ảnh và nghệ thuật. Mimi và kathy khiến mình cảm thấy an toàn hơn khi được là chính bản thân mình.

kathy: Mình tự hào rằng chúng mình có thể kết nối nhiều thanh niên Việt hơn với các cơ hội tổ chức cộng đồng.

Tại sao các bạn lại quyết định chọn từ “Bảo Vệ”?

Y Vy: Trong một dự án nghệ thuật ủng hộ cuộc biểu tình Wet’suwet’en [phản đối việc Coastal GasLink xây dựng đường ống dẫn khí tự nhiên trên lãnh thổ Wet’suwet’en ở British Columbia], bạn của chúng mình, Jane Shi, đã yêu cầu mọi người từ các cộng đồng khác nhau viết cụm “Stand With Wet’suwet’en.” Jane tin rằng sự công bằng về ngôn ngữ là rất quan trọng trong việc các nền văn hóa xây dựng quan hệ với cộng đồng bản địa. Mình tham gia với câu “Bảo Vệ Wet’suwet’en.” Đó là không lâu trước đại dịch. Kể từ đó, mình nghĩ “Bảo vệ có nghĩa là gì? Việc xây dựng một cộng đồng dựa trên sự chăm sóc và đoàn kết có ý nghĩa gì? ” Mình nghĩ đó sẽ là một cái tên đẹp để bắt đầu BVC.

Mimi: Chúng mình cảm thấy “bảo vệ” rất phù hợp, bởi vì chúng mình bảo vệ mọi người khỏi những khó khăn trong đại dịch bằng các video về CERB và EI. Sau đó, chúng mình bảo vệ họ khỏi vi-rút, khi việc không biết tiếng Anh cản trở việc hiểu thông tin chính xác. Khi thời gian trôi qua, nghĩa thứ hai của “bảo vệ” trở thành “nuôi dưỡng, chăm sóc” và cho mọi người những công cụ giúp họ phát triển, đặc biệt là với bản hướng dẫn công nghệ. Khi các cuộc biểu tình ủng hộ George Floyd xảy ra vào tháng 6, chúng mình đã tổng hợp một số tài liệu để cộng đồng có thể trò chuyện về vấn đề phân biệt chủng tộc và chống người da đen. “Bảo vệ” đã mang nhiều ý nghĩa hơn trong năm vừa qua.

Bạn có thông điệp gì dành cho cộng đồng người Việt tại Canada, hay cụ thể là giới trẻ?

Y Vy: Công việc cộng đồng cần phải dựa trên sự quan tâm và lòng trắc ẩn đối với những người dễ bị tổn thương và thiệt thòi nhất trong xã hội. Một bước để đạt được điều đó là có những cuộc trò chuyện tuy khó khăn, nhưng cần thiết. Mình khuyến khích các bạn trẻ Việt Nam sinh sống tại Canada dành thời gian để suy nghĩ về Chủ nghĩa Thực dân và hiểu được cuộc đấu tranh của các cộng đồng người da đen và bản địa ở đây. Những vấn đề này rất quan trọng vì các cuộc đấu tranh của chúng ta đều liên hệ với nhau, và từ đó chúng ta có thể hiểu rõ hơn về mối quan hệ với nhau và vùng đất này.

Mimi: Mặc dù có lịch sử giống nhau, nhưng kinh nghiệm sống khiến chúng ta khác nhau nhiều. Một số người sẽ gặp khó khăn trong việc khám phá di sản của mình hoặc xây dựng mối quan hệ với “người của mình,” nhưng cộng đồng Việt Nam là bất cứ người nào đồng cảm với bạn và bất cứ nơi nào bạn được chào đón.

kathy: Đặc biệt là với giới trẻ Việt Nam, mình muốn nói rằng bạn có thể tạo ra những gì bạn muốn thấy trong cộng đồng của mình. Chúng mình dựa trên kinh nghiệm và kỹ năng để tạo ra một không gian cho mọi người tìm thông tin, đồng thời hy vọng bắt đầu một quá trình học hỏi. Bạn cần thời gian, sự chủ động và kiên nhẫn với nhóm của mình, cộng đồng và bản thân mình. BVC không muốn trở thành người gác cổng cho cộng đồng Việt Nam vì mình không tin rằng chúng mình đại diện cho tất cả mọi người. Có rất nhiều ý tưởng và ngọn lửa sáng tạo ở khắp nơi. Hy vọng chúng mình đã chỉ ra những gì có thể, khi bạn nhận thức được vị trí của mình, quan tâm tiếp cận xây dựng cộng đồng và sẵn sàng chia sẻ những gì bạn đã tưởng tượng.

Bài phỏng vấn đã được chỉnh sửa và cô đọng để rõ ràng hơn.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English