Sức mạnh và sự vinh quang

Thiên nhiên làm nên lịch sử ở Thác Niagara

Bị mê hoặc bởi dòng nước trắng xóa, tôi không thể rời mắt khỏi sông Niagara khi dòng nước đổ xuống thác Horseshoe. Một lực hút từ tính đến từ thác nước lớn nhất trong cả ba dòng thác đã tạo nên một địa danh được gọi là Thác Niagara. Đó là sức mạnh mà con người đã khai thác cách đây hơn một thế kỷ tại trạm phát điện của Công ty Điện lực Niagara Canada. Tôi đã ở đó trong một chuyến đi ngắn ngày từ Toronto để nghỉ ngơi và nạp lại năng lượng. Các địa điểm lịch sử, nhà máy rượu vang hay chuyến đi thuyền đều nằm trong danh sách của tôi, nhưng trên hết, việc mà tôi phải làm đó là thăm điểm tham quan mới nhất của thành phố.

Được hoàn thành vào năm 1905, nhà máy điện xanh đầu tiên của tỉnh đã sản xuất thủy điện cho Fort Erie, Ontario và Buffalo, cho đến khi nó ngừng hoạt động vào năm 2006. Nhà máy hiện thuộc sở hữu của Ủy ban Công viên Niagara và đã được đổi tên thành Công viên Trạm điện Niagara. Khu di sản công nghiệp này tổ chức các chuyến tham quan để du khách có thể hình dung về cách thức hoạt động của thủy điện thuở ban đầu.

Bước qua những cánh cửa bằng đồng nặng nề, tôi mua vé vào cửa và tham gia vào một nhóm tham quan được dẫn dắt bởi hướng dẫn viên Elena Zoric. “Bạn chắc hẳn đã nhận thấy phần bên ngoài được trát bằng đá vôi và ngói lợp mái nhà màu xanh lam. Đó là nỗ lực của kiến ​​trúc sư Algernon S. Bell ở New York nhằm làm cho cấu trúc của tòa nhà được hài hòa với thác,”, cô giải thích.

Nội thất cũng rất nổi bật, với các cửa sổ lớn cho phép ánh sáng mặt trời rọi vào các hàng máy phát điện lớn màu xanh lam. Đứng trước mẫu thiết kế của nhà máy, cô Zoric chỉ vào nơi nước chảy vào và chạy xuống một đường hầm dài 170 foot để cung cấp năng lượng cho các tuabin. Sau cùng, nước sẽ thoát ra tại một điểm xả ở chân thác Horseshoe. Vào năm tới, đường hầm này cũng sẽ được mở cửa để chào đón công chúng.

Theo cô Zoric giải thích, nhờ vào tài năng của kỹ sư người Serbia Nikola Tesla và tầm nhìn xa của nhà công nghiệp George Westinghouse mà dòng điện xoay chiều (AC) đã chiến thắng dòng điện một chiều (DC) của Thomas Edison. AC chính là nguồn cung cấp năng lượng cho các thành phố của chúng ta ngày nay. Nhà máy điện Niagara hiện đang sở hữu 9 bằng sáng chế của Tesla, bao gồm Động cơ điện từ và Máy điện Dynamo.

Nhà máy đầu tiên mở cửa trong khu vực là nhà máy thủy điện Adams nằm ở bờ Hoa Kỳ vào năm 1895 và tồn tại đến năm 1961 thì đóng cửa. Về phía Canada, các nhà máy khác bao gồm Công ty Điện lực Ontario, mở cửa vào năm 1905 và ngừng hoạt động vào năm 1999, và Công ty Điện lực Toronto hoạt động từ năm 1906 đến năm 1973.

Nhà máy điện Niagara là công trình duy nhất mở cửa đón công chúng vào tham quan như một bảo tàng. Tòa nhà đã tái sử dụng những đồ vật tạo tác, đồng thời thiết lập thành triển lãm tương tác và diễn giải. “Vào năm 1905, nhà máy có 127 công nhân, họ khởi đầu là lao công, người lau chùi cửa sổ và học việc dần theo thời gian. Tại thời điểm đó, nơi đây không có nhiều kỹ sư”, cô Zoric giải thích.

Cuối buổi tối hôm đó, tôi dùng bữa tại Nhà hàng Table Rock House, nơi có tầm nhìn tuyệt đẹp ra thác, và sau đó, tôi đi bộ trở lại trạm điện để xem buổi thuyết trình vào lúc chập tối có tên Currents: Niagara’s Power Transformed. Ánh đèn dần mờ đi, và đột nhiên các bức tường trở nên sống động với hình chiếu 3D của nước dâng, tuabin và tia lửa điện. Sàn nhà cũng bừng sáng với các thiết kế tương tác. Âm nhạc, câu chuyện kết hợp với hình ảnh, mọi thứ đã lôi cuốn tôi vào cốt truyện của nhà máy điện.

Sau buổi biểu diễn, tôi đến Old Stone Inn. Là một cơ sở lưu trú độc lập, nơi đây từng là nơi tiếp đón Công nương Diana, vận động viên Olympic Dorothy Hamill và Pierre Trudeau (người chủ nhà nghỉ hiện vẫn còn giữ bục giảng mà ông đã sử dụng trong buổi lễ diễn thuyết). Với không gian yên tĩnh và sang trọng, nơi đây mang đến một khoảng thời gian nghỉ ngơi chào đón bạn sau một ngày bận rộn… và một ly rượu thơm ngon mùi hoa tại quán bar.

Sáng hôm sau, tôi mua vé cho chuyến tham quan bằng thuyền Niagara City Cruises ’Voyage to the Falls (hoạt động đến cuối tháng 10 và sẽ bắt đầu trở lại vào mùa xuân.) Tôi còn là một đứa trẻ khi lần đầu tiên mạo hiểm đến thác trong một chiếc tàu, và tôi nhớ mình đã hét lên vì kinh hãi nhưng không kém phần thích thú khi tôi tiến gần đến mặt nước cuồn cuộn. Khoác lên mình chiếc áo mưa đỏ mà tôi nhận được lúc ở cầu tàu, tôi bước chân lên và đi về phía mũi tàu. Khi chúng tôi nhích lại gần thác, tiếng nước đổ xuống ngày càng vang vọng. Nhìn thẳng về phía trước, tất cả những gì mà tôi có thể thấy là một bức tường sương mù dày đặc. Sau đó, lớp sương mù này bao phủ lấy tôi, và làm ướt đẫm bất kỳ thứ gì không được che phủ bởi áo mưa.

Toàn bộ chuyến đi chỉ mất 20 phút, nhưng cơn sốt adrenaline vẫn dai dẳng trong suốt cuộc phiêu lưu tiếp theo của tôi khi được chứng kiến một dấu ấn lịch sử. Phà đã chở khách du lịch dọc theo sông Niagara để xem thác kể từ năm 1854. Nhưng 42 năm trước đó, du khách đến khu vực này là những người lính chứ không phải là những người đi ngắm cảnh. Chiến tranh Napoleon đã buộc Anh áp dụng nhiều biện pháp khác nhau và khiến cho người Mỹ tức giận. Họ tuyên chiến với Anh, tấn công vào các thuộc địa và pháo đài của Anh trên khắp Thượng và Hạ Canada. Chiến tranh năm 1812 đã chứng kiến ​​nhiều cuộc giao tranh khắp vùng Niagara.

Trong Bảo tàng Lịch sử Thác Niagara, tôi đã được xem qua các cuộc triển lãm phác thảo các chiến lược khác nhau của hai bên. Thủ lĩnh Shawnee Tecumseh đã liên minh lực lượng của mình với người Anh nhằm hy vọng ngăn chặn làn sóng của những người định cư Mỹ xâm phạm vùng đất của dân tộc ông. Ông Tecumseh và tướng Anh Isaac Brock đã thiệt mạng trong trận chiến, và mong muốn của ông Tecumseh để bảo vệ người dân của mình đã tan thành mây khói. Trận đụng độ đẫm máu nhất, Trận chiến Lundy’s Lane, xảy ra ngay trên ngọn đồi từ bảo tàng, nơi bây giờ là Nghĩa trang Đồi Drummond. Mỗi bên đã chứng kiến ​​gần 900 binh lính bị giết hoặc thương vong. Cuối cùng, chiến tranh đã kết thúc bằng Hiệp ước Ghent năm 1814.

Sau khi đắm chìm trong lịch sử Thác Niagara, tôi gần như đã sẵn sàng quay trở lại Toronto. Nhưng trước tiên, tôi dừng chân tại Nhà máy rượu vang Ravine Vineyard Estate ngay bên ngoài Thác Niagara ở St. David’s. Nằm trong một trang trại hơn 100 năm tuổi, khối tài sản này đã được sở hữu và điều hành bởi 5 thế hệ nhà Lowrey. Họ chuyên sản xuất rượu hữu cơ theo lô nhỏ theo tiêu chuẩn VQA, tự trồng rau cùng chăn nuôi gà, dê và heo. Pizza trong lò củi là một món đặc sản và tôi đã chọn phiên bản Cup’n’Char pepperoni. Những lát pepperoni giòn tan với gia vị vừa phải, bên trên là nước sốt cà chua đậm đà cùng lớp vỏ bánh mềm dẻo và cháy xém. Ngon tuyệt.

Sau khi đầu óc và chiếc bụng được thỏa thuê, đã đến lúc tôi hành trang lên đường cao tốc và suy ngẫm về tất thảy mọi thứ mà mình đã chứng kiến.

Dù bạn có ghé thăm thường xuyên đến mức nào đi chăng nữa, sức mạnh của Thác Niagara vẫn không hề giảm sút.

Để biết thêm thông tin, hãy ghé qua website: niagaraparks.com.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan