Nước trong lành, rượu sóng sánh và nền văn hóa đa dạng tươi sáng

Curacao - một trong những điểm đến rực rỡ nhất vùng Caribe.

Curacao là một hòn đảo tự trị cách bờ biển Venezuela 63 km. Được bao quanh bởi làn nước xanh như pha lê, Curacao nổi tiếng với một loại rượu cùng tên mang sắc màu đại dương. Nhưng điều thật sự khiến cho hòn đảo này nổi bật hơn các điểm đến khác ở Caribe là kiến ​​trúc thuộc địa Hà Lan đầy màu sắc rực rỡ cùng sự hòa hợp giữa các nền văn hóa ảnh hưởng từ Hà Lan, Mỹ La-tin, Afro-Caribbean và Pháp.

Curacao là hòn đảo lớn nhất thuộc quần đảo Antilles của Hà Lan trước đây với dân số khoảng 160.000 người. Hòn đảo này có diện tích 171 dặm vuông (442 km vuông) và trải dài 38 dặm (61 km) từ Đông sang Tây.

Hòn đảo này tồn tại một lịch sử lâu đời về công cuộc định cư và xung đột của con người. Ban đầu, nơi đây vốn là quê hương của những người da đỏ Arawak từ Nam Mỹ di cư đến hơn 6.000 năm trước. Về sau, nó trở thành quê hương của một tộc người được gọi là Caquetios. Nơi đây có chừng 2.000 người sinh sống trước khi người Tây Ban Nha chiếm đóng vào năm 1499, và hầu hết người dân bị dùng làm nô lệ làm việc trên đảo Hispaniola.

Đầu những năm 1600, người Hà Lan lật đổ người Tây Ban Nha. Hòn đảo trở thành một trung tâm thương mại sôi động cho các thương gia làm việc trong Công ty West India của Hà Lan vào thế kỷ 17. Đến thế kỷ 18 và 19, Curacao được người Hà Lan sử dụng làm căn cứ để buôn bán những người Tây Phi bị bắt làm nô lệ. Dấu tích của một thời đại đầy đau thương này có thể được tìm thấy trong các dinh thự đồn điền còn sót lại, được gọi là Landhuizen. Hiện tại, tất cả đều đã được cải tạo thành văn phòng chính phủ, các điểm tham quan du lịch, phòng trưng bày nghệ thuật và nhà hàng. Chế độ nô lệ đã được bãi bỏ trên hòn đảo vào năm 1863. Ngày nay, cuộc đấu tranh giải phóng nô lệ được kỷ niệm vào ngày 17 tháng 8 hằng năm.

Một trong những việc phải làm đầu tiên trong danh sách của tôi khi đến thủ đô Willemstad là ghé thăm Nhà máy chưng cất rượu Curacao nằm tại đồn điền cũ có tên Landhuis Chobolobo. Được thành lập từ hơn 115 năm trước bởi nhà Senior – một gia đình gốc Do Thái, nhà máy chưng cất rượu này chuyên sản xuất năm màu của rượu Curacao (bao gồm cả màu xanh nổi tiếng mà tôi từng thấy ở quê nhà) cùng bốn hương vị rượu mùi khác nhau. Tự do thăm thú xung quanh, tôi học được rằng loại thức uống mang vị thơm của cam quýt này có xuất xứ từ loại cam ngọt Valencia do người Tây Ban Nha cố gắng trồng trên đất núi lửa khô cằn. Giống cây này sau đó biến đổi thành giống cam đắng Laraha được sử dụng trong rượu của hãng ngày nay.

Nguồn cội Do Thái đã ăn sâu vào Curacao. Phía Tây Bán Cầu có Giáo đường Do Thái lâu đời nhất nằm ở Willemstad được khánh thành vào năm 1732, hiện vẫn còn hoạt động. Giáo đường này thường được gọi là Snoa, nơi đây còn là nhà của giáo đoàn Mikvé Israel-Emanual.

Thành phố Willemstad là một Di sản Thế giới được UNESCO công nhận, nơi đây được chia cắt bởi một kênh nước thành hai quận Punda và Outrobanda (nghĩa là phía bên kia). Khi đi dạo quanh khu vực lịch sử ở phía Punda, bạn sẽ có cảm giác như đang bước vào một vương quốc cổ tích với những ngôi nhà xoắn ốc có màu kẹo cùng những con đường rải sỏi và các pháo đài đá.

Kể từ năm 1886, hai khu phố được kết nối với nhau bằng cây cầu ‘Nữ hoàng Emma’ có chiều dài 168 mét, còn được gọi vui là “Phu Nhân Ngả Ngốn”. Đây là cây cầu phao nổi chỉ cho phép người đi bộ và xe đạp qua cầu. Cánh cổng bằng gỗ đung đưa trên cầu cho phép tàu bè đi vào cảng thành phố.

Gần cây cầu ở Punda, tôi khám phá ra một khu chợ nổi. Hằng ngày, người dân địa phương thường ghé nơi này mua trái cây tươi, rau và cá trên những chiếc thuyền đến từ Venezuela, Columbia và các đảo Tây Ấn khác.

Các món ăn của Curacao là sự pha trộn hương vị của ẩm thực Hà Lan, Indonesia và Afro-Caribbean. Dạo quanh Chợ Cũ hoặc Plaza Bieu gần đó cho bữa trưa, tôi quyết định thử đồ ăn được chế biến trong chợ. Một chén súp xương rồng và một đĩa kabritu (dê hầm) thơm ngon khiến tôi ấm bụng, nhâm nhi cùng một ly bia Polar mát lạnh.

Ẩm thực Curacao rất bổ dưỡng và ngon lành. Mặc dù không thể trồng nhiều trái cây và rau quả trên đảo nhưng bạn vẫn có thể tìm thấy một số loài thực vật kì lạ tại một địa điểm khác gọi là Den Paradera. Tọa lạc tại phía Tây của hòn đảo, Den Paradera là nơi mà tôi đã khám phá ra khu vườn thảo mộc của Dinah Veeris cùng cửa hàng của cô – nơi cung cấp các loại thuốc chữa bệnh khác nhau. Trong suốt 30 năm, Dinah Veeris đã áp dụng kiến ​​thức độc đáo của mình về hệ thực vật trên đảo, sau đó cô điều chế lại nhiều loại kem bôi và thuốc uống vốn đã bị lãng quên từ lâu. “Tôi có được kiến ​​thức về lĩnh vực này từ việc kế thừa truyền thống và nghiên cứu về các thành phần hoạt tính của các loại thảo mộc,” cô giới thiệu với tôi trong chuyến tham quan khu vườn. Bên cạnh việc tiếp thu kiến ​​thức truyền thống từ những người đi trước, cô còn theo học tại Trường Nghiên cứu Thảo dược California và tham dự nhiều hội thảo chuyên ngành quốc tế. Đi dạo qua các khóm cây, cô chỉ cho tôi xem cây chùm ngây chữa đau khớp, cây kalbas (hoặc cây bồ quân) giúp chữa lành vết loét và kadushi – một loại cây xương rồng giàu chất chống oxy hóa.

Một người phụ nữ khác mà tôi còn muốn tìm hiểu là bà Nena Sanchez. Bà Nena Sanchez là một nghệ sĩ nổi tiếng với những bức tranh đầy màu sắc và táo bạo về cuộc sống trên đảo. Dù bà đã qua đời vào năm 2017 nhưng các tác phẩm của bà vẫn còn được lưu giữ tại phòng trưng bày và xưởng vẽ cũ nằm ở phía Tây của hòn đảo. Tọa lạc tại Landhuis Jan Kok – vốn là nhà của chủ nô khét tiếng tàn ác Jan Kok, phòng trưng bày không còn mang bầu không khí u ám như thời của chủ nhân ban đầu mà trở nên sạch sẽ và sáng sủa hơn; như thể bà Sanchez đã tẩy uế tòa nhà, tận dụng mọi ánh sáng và sau đó lấp đầy căn phòng bằng thứ nghệ thuật bay bổng của mình.

Sau khi tìm hiểu nền văn hóa ở đây, tôi bắt đầu khám phá tự nhiên. Tại Công viên Quốc gia Christoffel, tôi đã đi bộ lên độ cao 372 mét trên mực nước biển để có một cái nhìn toàn cảnh tuyệt đẹp ra hòn đảo. Khu bảo tồn động vật hoang dã rộng 4.500 mẫu Anh (18,2 km vuông) là nơi sinh sống của nhiều loại động – thực vật như lan rừng, loài cú chuồng bản địa quý hiếm gọi là Palabruas và hươu đuôi trắng Curacao. Tôi không nhìn thấy bất kỳ sinh vật nhút nhát nào, nhưng theo những gì tôi quan sát được trên khắp hòn đảo này là có rất nhiều cự đà (mà kể cả người dân địa phương cũng ăn chúng).

Công viên quốc gia là nơi có các hang động đá vôi Hato nằm trên mặt đất và một lối đi sáng đèn trưng bày hàng loạt măng đá và nhũ đá tuyệt đẹp.

Sau khi kết thúc chuyến đi bộ đường dài, không gì tuyệt vời hơn là đắm mình trong lòng đại dương. Một số bãi biển xanh cát trắng đẹp nhất tại Curacao nằm ở phía Tây Bắc của hòn đảo. Tôi thích nhất là bãi biển Grote Knip, còn được biết đến là Playa Abou. Có rất nhiều chú cá đầy màu sắc hồn nhiên bơi lội trước mặt nạ ống thở khi tôi đang ngụp lặn trong làn nước ấm và nông. Curacao có thể mang đến một kỳ nghỉ bãi biển thú vị, nhưng nếu bạn dành chút ít thời gian dạo quanh nơi đây như tôi, bạn sẽ khám phá ra một nền văn hóa đa dạng đáng kinh ngạc, cung cấp nhiều món ăn về mặt tinh thần, và kể cả thể chất.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan