Một sự ngạc nhiên của Glasgow

Chúng tôi lặng lẽ lẻn vào ngôi biệt thự trang nghiêm trong điền trang Blair, nhẹ nhàng đặt hành lý vào căn phòng đầy đủ tiện nghi của mình, rồi chạy vào phòng ngủ đối diện. “Ngạc nhiên chưa!” Steve chồng tôi và tôi hét toáng lên khi bạn của chúng tôi Leah quay lại nhìn chúng tôi đầy kinh ngạc. Dan, chồng cô, đã thuê cả một cánh của ngôi nhà cổ hùng vĩ cách thành phố Glasgow nửa giờ lái xe để chúc mừng sinh nhật lần thứ 60 của Leah. Cô biết mình sẽ đến Scotland, nhưng cô không biết rằng một vài người bạn thân của mình sẽ cùng cô tham gia kì nghỉ có một trong đời này.

Dan đã chọn Scotland vì anh và Leah sống ở thị trấn nhỏ tên Ayr, Ontario, với dân số 4.000 người. Điền trang Blair thì ở Ayrshire và chỉ một đoạn ngắn là đến Ayr, Scotland, nơi có dân số 46.000. So sánh sự khác nhau giữa hai nơi này là điều quan trọng hàng đầu với họ. Còn đối với tôi, mục tiêu là tận hưởng cảnh quan của điền trang Blair rộng 250 mẫu Anh (hơn 1 km vuông) và dành thời gian khám phá thành phố Glasgow cũng như thị trấn Kilmarnock gần đó, nơi ông tôi sinh ra.

Bữa tối đầu tiên của chúng tôi là tại quán Two Fat Ladies ở Buttery, một cơ sở lâu đời tại Glasgow. Vừa ngồi xuống là tôi liền khảo sát xung quanh. Gỗ sồi và gỗ gụ sáng bóng, kính màu và thảm hoạ tiết kẻ tartan – những vật dụng sang trọng thuần chất Scotland. Để khai vị, chúng tôi có món salad súp lơ nướng ấm với Crowdie (một loại phô mai mềm), hạt dẻ nướng mật ong và củ cải đỏ muối. Tôi thưởng thức món cá hồi tươi vừa bắt trong ngày, còn Steve thì dùng thịt thăn bò Scotland nướng tái, ba loại hành tây nghiền và nước sốt Diane truyền thống. Đối với món tráng miệng, chúng tôi đã gọi một chiếc bánh phô mai sô cô la mạch nha với sốt caramel kẹo bơ mặn và cùng với hai viên kem đựng trong vỏ ốc quế vị rượu brandy. Và chúng tôi đã có những giấc mơ ngọt ngào tại điền trang Blair.

Sáng hôm sau, chúng tôi có một chuyến tham quan thành phố bằng xe buýt và dừng tại vô số điểm bao gồm Nhà thờ lớn Glasgow với Bảo tàng Đời sống và Nghệ thuật Tôn giáo hấp dẫn, và nghĩa địa ma quái trong tầng hầm.

Một điểm dừng chân hấp dẫn khác là Phòng trưng bày nghệ thuật và Bảo tàng Kelvingrove, một công trình kiến ​​trúc đồ sộ được xây dựng vào năm 1901. Một hướng dẫn viên địa phương tên Patricia dẫn chúng tôi thăm quan. “Glasgow được xây dựng nên nhờ buôn bán thuốc lá và đường. Khi Anh quốc mất đi các thuộc địa, nền kinh tế chuyển sang khai thác than”, cô ấy kể. Là một trong 15 bảo tàng được ghé thăm nhiều nhất trên thế giới, không có gì lạ khi bị lạc trong 22 phòng trưng bày của Kelvingrove bao gồm lịch sử tự nhiên, vũ khí, áo giáp và nghệ thuật với các tác phẩm theo trường phái Cổ điển và Ấn tượng. Chúng tôi đi ngang qua một chiếc máy bay Spitfire được treo lơ lửng, Sir Roger (một con voi châu Phi nhồi bông, là một phần của gánh xiếc thú vào cuối những năm 1800), và một trong những bộ sưu tập kiếm và áo giáp lớn nhất thế giới. Patricia cung cấp cho chúng tôi vô vàn thông tin về các cuộc triển lãm, bao gồm cả của Charles Rennie Mackintosh, một kiến ​​trúc sư và nghệ sĩ nổi tiếng với các tác phẩm Art Nouveau và được biết đến với việc thiết kế Phòng trà Willow ở Glasgow.

Sau đó, chúng tôi tham quan một tòa nhà ấn tượng khác trong thành phố là Pollok House, từng là nhà của Ngài William Stirling Maxwell. Ông là một trong những người sáng lập của National Trust for Scotland, một tổ chức từ thiện chuyên bảo tồn các tòa nhà và di tích lịch sử. Thay vì đi tour thông thường thăm quan kho báu ở tầng trên, chúng tôi đã chọn tham gia tour “Những người phục vụ”, đưa chúng tôi vào bên trong tòa nhà. “Vào năm 1905, ngôi nhà có 48 người hầu”, Jill, hướng dẫn viên của chúng tôi chia sẻ khi dẫn chúng tôi xuống hành lang lát gạch trắng dẫn đến phòng quản gia. “Đàn ông sống dưới tầng hầm, phụ nữ ở trên gác mái. Người quản gia được biết đến như một “ông ve chai” và chịu trách nhiệm quản lý rượu. Quản gia cũng bảo quản đồ bạc và đồ thủy tinh của gia đình ở tình trạng tốt nhất. Ông ta là người được trả lương cao nhất trong số tất cả những người hầu”. Nhìn quanh căn phòng ngăn nắp, tôi nhìn thấy một thứ trông như một cái bàn ủi. “Bạn nghĩ nó dùng để làm gì?”, Jill hỏi, nâng chiếc bàn là bằng gang khá nặng đó lên. Thứ này không phải dùng để là quần áo. “Người quản gia đã ủi tờ báo mỗi ngày trước khi đưa nó cho chủ nhà. Hành động này giúp mực dính chắc trên giấy để chủ nhà cầm không bị bẩn tay.” Jill có đầy đủ các thông tin về phong tục trong gia đình dưới thời Vua Edward. “Người trông coi nhà cửa thường được trả ít hơn một phần ba so với người trông coi hầm rượu, nhưng cô ấy có người hầu riêng cộng thêm hai phòng nữa cho cấp dưới của mình. Người trông coi nhà cửa đó sẽ luôn được gọi là Bà, ngay cả khi chưa kết hôn. Người hầu gái trong phòng khách luôn được gọi là Emma và những người hầu nam được gọi là John và James tùy theo chiều cao và ngoại hình. Ngôi nhà có 40 lò sưởi, và nửa tấn than được mang lên lầu mỗi ngày để đốt lò.” Chúng tôi tiến vào phòng lưu trữ đồ sứ và Jill nói với chúng tôi rằng có riêng một người hầu chuyên chăm lo cho căn phòng. “Nếu cô ấy làm vỡ một thứ gì đó, cô ấy phải trả cho nó từ tiền lương của mình. Và có thể mất rất nhiều năm.” Trong sảnh lớn dành cho người hầu, chúng tôi được biết rằng đây là nơi họ tụ tập để ăn uống. “Người quản gia nói lời cầu nguyện và người đứng đầu nhóm người hầu nói một câu chúc sức khỏe ông bà chủ trước khi họ bắt đầu ăn. Họ được cung cấp đồ ăn đầy đủ và không phải chi tiêu gì, vì vậy một công việc như ở đây được rất nhiều người mong muốn,” Jill giải thích.

Sau chuyến tham quan, chúng tôi đi lên lầu để tự mình khám phá ngôi nhà lớn này. Gia đình Maxwell đã sống ở đây trong sáu thế kỷ, nhưng phần chính của ngôi nhà hiện tại thì được xây dựng vào giữa thế kỷ 18. Đi qua những căn phòng trang nhã, tôi có cảm giác như đang ở trong một cuốn tiểu thuyết của Jane Austen vậy. Hai tầng trên cùng của ngôi nhà không mở cửa cho khách bên ngoài vào xem vì các thành viên của gia đình Maxwell vẫn sống ở đó.

Bạn không thể đến thăm Scotland mà lại không tìm hiểu về rượu scotch. Tại Nhà máy chưng cất Clydeside, được xây dựng bên bờ sông Clyde và khai trương vào năm 2017, chúng tôi không chỉ tìm hiểu cách thứ chất lỏng màu hổ phách quý giá được sản xuất mà còn được thử nhiều nhãn hiệu khác nhau và tăng thêm trải nghiệm vị giác. “Gia đình Morrison đã xây dựng nhà máy chưng cất này để mô phỏng cách làm rượu whisky nói chung,” Ronnie Grant, hướng dẫn viên của chúng tôi cho biết. Nhiều thương hiệu lớn mà bạn thấy trong các cửa hàng rượu ngày nay đều có nguồn gốc từ Glasgow vào cuối những năm 1800. Việc chưng cất ban đầu được thực hiện trong các cửa hàng tạp hóa nhỏ, nơi chủ sở hữu sẽ pha trộn rượu whisky, việc mà ban đầu là bất hợp pháp. “Những người thợ cắt tóc và người bán tạp hóa là những người đầu tiên tạo ra hỗn hợp của riêng họ. Johnny Walker là một người bán tạp hóa đến từ Kilmarnock, ban đầu chuyên pha trộn trà, sau đó là rượu whisky,” Ronnie chú thích. Những người bán tạp hóa khác đã biến thành những ông trùm rượu whisky bao gồm Harvey, Dewars, Teacher và Buchanan. Ban đầu, tất cả các loại rượu whisky đều được pha trộn, không giống như ngày nay, nơi nhiều thương hiệu tự hào rằng rượu của họ chỉ làm từ một loại lúa mạch. Ronnie giải thích sự khác biệt. “Rượu pha trộn bao gồm hỗn hợp mạch nha được lên men trong thùng gỗ và rượu whisky ngũ cốc đến từ nhiều nhà máy chưng cất khác nhau, trong khi các loại chỉ dung một loại mạch nha thì là sản phẩm của một nhà máy chưng cất duy nhất”. Nhìn vào những chum đựng hạt, chúng tôi được thấy cận cảnh quy trình “Hạt ngũ cốc chúng tôi sử dụng ở đây là lúa mạch. Hạt lúa được ngâm trong nước ấm, nảy mầm, giải phóng tinh bột và biến thành đường. Sau đó, nó được sấy khô và khử hoạt tính. Các bước tiếp theo là nghiền, lên men, chưng cất và cuối cùng là chín ngấu trong thùng gỗ sồi. Ở đây, rượu scotch được làm ngấu tối thiểu ba năm trong thùng,” Ronnie giải thích.

Quay trở lại điền trang Blair, đã đến lúc tổ chức sinh nhật cho Leah, và chúng tôi đã đến nhà hàng Braidwoods gần đó (nơi có một sao Michelin) để có một bữa ăn hoàn hảo kết hợp với rượu vang tuyệt vời. Sau khi chúc mừng sinh nhật Leah, chúng tôi nâng cốc chúc mừng Dan vì đã đưa ra một kế hoạch tuyệt vời như vậy. Tôi không thể nghĩ ra cách nào hay hơn để mừng một sinh nhật mang tính bước ngoặt ngoài tổ chức trong một trang viên xây từ những năm 1600 và vây quanh bởi những người bạn thân. Thật sự không thể tuyệt hơn được.

This content is also available in: English

Discover

Bài Liên Quan

Cá voi, các loài chim và những đàn ngựa nhỏ mạnh mẽ

Những con sóng cứ đánh tới tấp vào chiếc thuyền Zodiac chở 10 người chúng tôi khi đoàn chúng tôi tiến đến...

“Nổ” hết cỡ ở thị trấn Louisbourg, nơi có những pháo đài cổ xưa nhất Canada.

Trong chuyến đi gần đây tới Cape Breton, tỉnh Nova Scotia, tôi được mở mang tầm mắt về một sự thật quan trọng...

Nghệ Thuật Từ Lòng Tri Ân Tại Canada

Nghệ thuật đường phố đã trở thành một trong những cách mà các nghệ sĩ Toronto thể hiện sự ủng hộ...

Khám Phá Con Đường Hoang Sơ Bên Bờ Đại Tây Dương

Ở Connemara dễ thương bên bờ tây đảo Ireland, bạn sẽ thấy con đường biển “định hình rõ rệt” dài nhất...

Toronto, Peel và Windsor-Essex vẫn trong Giai đoạn 2 trong khi các khu vực còn lại của Ontario bước vào Giai đoạn 3 mở...

Trong thông báo cập nhật mới nhất từ ​​Thủ hiến Doug Ford và Chính phủ Ontario, Toronto, Vùng Peel (bao gồm Brampton,...

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc…

Mẹ ơi,Một mùa xuân nữa lại đến. Mới đó mà mình đã sang Canada và ăn mừng Ngày Của Mẹ được 7...

Giải Thưởng World Travel Awards sẽ diễn ra vào tháng 10, 2019 tại Việt Nam

Được thành lập từ năm 1993, giải thưởng World Travel Awards (WTA) nhằm vinh danh những hoạt động nổi bật trong...

This content is also available in: English