Không Bỏ Cuộc!

Ngày 4 tháng 10 năm 2009 là một ngày hết sức đặc biệt vì tôi được bước chân tới Canada. Khi đó tôi 26 tuổi, đã là kiến trúc sư ở Việt Nam và đang học cao học về Kỹ thuật xây dựng tại trường Đại học Dongguk, Hàn Quốc. Một ngày nọ, tôi đã đột ngột báo với vị giáo sư hướng dẫn và bạn bè rằng, tôi sẽ ngừng học và sang Canada trong vòng một tuần nữa dưới diện Đoàn tụ gia đình. Vị giáo sư của tôi vô cùng tức giận vì ông nghĩ rằng tôi lấy cớ để bỏ cuộc do chương trình học quá nặng. Còn mấy người bạn cùng lớp và gia đình thì lại khuyên tôi nên học nốt để lấy tấm bằng thạc sĩ trong vòng hơn một năm rồi sau đó hãy đi. Nhưng đối với tôi lúc đó, Canada mới là niềm mơ ước và tôi không muốn lãng phí thêm một giây một phút nào cả. Và rồi, tôi đã chia tay mọi người ngay một tuần sau đó. Khi đến nơi, lúc đó, tôi sống cùng gia đình tại khu vực đường Jane và Finch.

Những ngày đầu tiên ở Canada, tôi hoàn toàn bị sốc về mặt ngôn ngữ vì vốn tiếng Anh lúc đó của tôi gần như bằng không. Những từ đầu tiên mà tôi dùng để giao tiếp có lẽ là “medium double double” để mua một ly cà phê hai đường, hai sữa. Khi đi mua đồ ăn nhanh, nhân viên họ đưa gì thì tôi ăn nấy, mặc cho việc có những thứ dường như khiến tôi không thể nuốt được vì chưa ăn quen. Tôi bắt đầu tìm đến các lớp học tiếng Anh miễn phí tại YMCA cho người mới nhập cư. Ngày nào tôi cũng đi học từ sáng cho đến 3 giờ chiều, tan học tôi lại lên thư viện học tiếp cho đến 7 giờ tối. Về nhà ăn tối xong, nghỉ một chút, tôi lại học cho đến giờ ngủ. Tôi lấy máy tính, để ở đầu giường nghe tin tức bằng tiếng Anh, rồi để mình tự chìm vào giấc ngủ.

Ròng rã gần như ngày nào cũng vậy trong vòng hơn một năm, lúc đó bạn bè, gia đình, ai cũng hỏi tôi có buồn không? Có nhớ Việt Nam không? Sao không ở Việt Nam làm kiến trúc sư rồi lập gia đình, sinh con như những người bạn cùng trang lứa? Thế nhưng, câu trả lời của tôi chưa bao giờ là “Tôi buồn!” Ngược lại, tôi rất yêu những giây phút đó. Lý do là bởi ngày nào tôi cũng được học thêm những điều mới và quen biết thêm được nhiều người bạn.

Sau đó, tôi bắt đầu kiếm việc làm bán thời gian và tìm cách hòa nhập để xin việc đúng chuyên môn. Tôi đã chuẩn bị hàng chục tập hồ sơ chuyên môn để gửi đến rất nhiều công ty kiến trúc, nhưng kết quả gần như là không. Cũng có đôi lúc tôi thấy lo lắng, vì gần 30 tuổi rồi, bạn bè ở Việt Nam đã ổn định gia đình, có đứa bạn đã có tận mấy con rồi. Ấy vậy mà, tôi vẫn chưa biết tương lai sẽ làm gì, đi về đâu. Vì không kiếm được công việc đúng chuyên môn, nên tôi đành đăng ký học lại ngành kiến trúc ở trường Cao đẳng Humber. Tuy nhiên, học được một năm thì tôi lại phải ngừng học. Lý do là vì những kiến thức trong khóa học đó đều là những kiến thức căn bản mà tôi đã được học từ trường Đại học Kiến Trúc ở Việt Nam rồi. Lại một lần nữa bạn bè cùng lớp quây vào hỏi: “Sao anh không học nốt để lấy bằng rồi xin việc?” Vốn dĩ nghề này có cơ hội xin được việc cao và lương trung bình khoảng $50,000 – $60,000 một năm. Có một cậu bạn hỏi: “Vậy anh sẽ làm gì?” Tôi trả lời sẽ đi làm lót ván sàn cho người ta…Và cậu ta đã cười phá lên: “Frank, sao anh lại “đi xuống” như vậy?” Vâng, tôi đã nhớ mãi khoảnh khắc đó! Nhưng tính tôi không thích giải thích. Thế nên tôi cứ im lặng, cười và tiếp tục “trung thành” với quyết định của mình. Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ về việc làm sao không để phí một phút nào. Tôi quan niệm, đi làm lao động chân tay cũng là một kỹ năng. Tại sao tôi phải phí thời gian để học lại những gì mình đã biết?

Làm sàn gỗ được khoảng gần một năm thì tôi tự đứng ra nhận thầu làm riêng. Khách hàng rất thích cách tôi làm vì tôi luôn cắt gỗ ở ngoài nên không gây bụi vào nhà. Tôi chọn những mảnh gỗ xấu để cho vào những góc nhà hoặc khu có tủ quần áo. Một kỷ niệm rất đáng nhớ, đó là khi ông khách hàng người Ý đã gọi tôi là “nghệ sĩ lót sàn.” Ông mê mẩn nhìn khắp sàn nhà gỗ xếp đều, đẹp và gần như không có bụi. Chỉ vài tháng sau đó, mọi khách hàng đều muốn thuê tôi làm sơn, lót gạch, rồi ngay cả sửa cái nhà tắm, cả cái tầng hầm, mặc dù tất cả đều là lần đầu tiên tôi làm.  Từ đó, tôi đã bắt đầu nhận thầu để sửa toàn bộ nội thất căn nhà, thiết kế và xây những tiệm làm móng hay thậm chí cả những cơ sở thương mại.

Tôi đã có một lượng khách hàng khá lớn sau đó. Trong số họ không ít người là những chủ đầu tư, mua nhà cũ, sửa chữa hoặc xây lại rồi bán. Tôi đã nhận thấy một số họ không biết nhiều về thẩm mỹ như tôi, kỹ năng lao động chân tay cũng có vẻ là không bằng tôi. Họ có một chút tiền và đang ngày một giàu hơn nhờ làm địa ốc. Vậy thì lý do gì mà tôi lại không làm?

Tôi quyết định một bước ngoặt tiếp theo từ đây. Tôi đi làm ít hơn để có thời gian học thêm chứng chỉ hành nghề kinh doanh địa ốc. Tôi luôn tâm niệm với mình rằng, làm bất cứ việc gì, dù nhỏ hay lớn đều phải làm bằng đúng cái tâm, uy tín, không vì đồng tiền mà chi phối những điều trên. Để rồi, tôi hái được quả ngọt ngay sau khi có chứng chỉ môi giới địa ốc. Hầu hết những khách hàng trước đây của tôi đều tin tưởng và giao trọng trách cho tôi tìm nhà cho họ. Họ còn giới thiệu tôi cho bạn bè, người than của mình. Tổng kết năm đầu tiên làm địa ốc, tôi đã phá kỷ lục của công ty trong vòng gần 30 năm. Tôi đã bán được 20 căn nhà vào năm đầu tiên và nhận hai giải thường là Rising Start Award: dành cho nhân viên mới có thành tích xuất sắc, và giải Platinum Award: dành cho những nhân viên bán được $250,000 – $500,000. Không có ai năm đầu tiên vào nghề lại đạt được thành tích như tôi trong năm đó. Vì vậy, rất nhiều đồng nghiệp đã bắt tay chúc mừng và hỏi tôi rằng: “Sao anh có thể làm được điều đó?” Tôi trả lời: “Chắc do tôi có khả năng tư vấn về thiết kế và xây dựng.” Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn nghĩ bấy nhiêu đó là chưa đủ, quan trong là phải cố gắng làm việc, giữ uy tín và đặt quyền lợi của khách hàng lên hàng đầu.

Cho đến bây giờ, sắp được mười năm tôi ở Canada tôi vẫn vô cùng yêu đất nước và con người nơi đây. Mỗi năm, cứ ngày 4 tháng 10 là tôi lại ăn mừng kỷ niệm ngày mình đặt chân đến đây. Hiện tại, tôi đang và vẫn sẽ tiếp tục nghề địa ốc vì công việc này chính là sự tổng hợp của tất cả những kiến thức mà tôi đã có từ trước đến nay. Tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả khách hàng và bạn bè đã luôn tin tưởng giao nhiệm vụ cho tôi. Xin gửi lời cảm ơn đến đất nước Canada, vì đã cho tôi một môi trường sống rất tốt. Tôi rất tự hào vì mình bây giờ là một công dân Canada!

Frank Le

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English