Khám Phá Con Đường Hoang Sơ Bên Bờ Đại Tây Dương

Whiskey, lâu đài và mối liên kết với Canada khiến con đường gập ghềnh này trở nên đáng trải nghiệm hơn bao giờ hết.

Ở Connemara dễ thương bên bờ tây đảo Ireland, bạn sẽ thấy con đường biển “định hình rõ rệt” dài nhất thế giới – với chiều dài vĩ đại là 2000km. Trong một chuyến đi gần đây tôi đã tìm ra điều làm cho “Con đường Đại Tây Dương hoang sơ” này đặc biệt đến thế.

Khi  ở Ireland, quan trọng là phải học ”nếm một chút cái ấy” –   cái ấy tức là món whiskey trứ danh của xứ sở. Lên đường tây tiến sau khi đặt chân tới Dublin, chuyến phiêu lưu của tôi bắt đầu ở xưởng chưng cất rượu whiskey Kilbeggan ở Hạt Westmeath. Đây là lò rượu có giấy phép đầu tiên ở Ireland, bắt đầu mở cửa năm 1757, và đóng cửa 200 năm sau đó.

“Thời kỳ khó khăn kinh tế ở Ireland khiến nhu cầu sa sút, cộng thêm với tình trạng thiếu đầu tư hiện đại hóa, chưa kể thị trường Mỹ đóng cửa trong thời cấm rượu khiến doanh số sụt mạnh và xưởng chưng cất rượu này phải đóng cửa. Nhưng năm 1988 thì chủ mới cho mở lại xưởng”, Jessica Erikson, hướng dẫn viên xưởng rượu cho biết. Khi chúng tôi đi vòng quanh xưởng này, ai cũng thấy những cối đá nguyên bản từng được sử dụng để nghiền lúa mỳ, cộng thêm chiếc bánh xe nước đã cũ như một lời thuyết minh cách thức vận hành của xưởng cất rượu mãi đến năm 1887. Nhìn lướt lướt dụng cụ chưng cất hiện đại ở đây, chúng tôi được khoản đãi hương vị của thứ  dung dịch vàng óng. Whiskey dần dần nổi màu sắc lóng lánh đến thế khi ủ lâu trong thùng gỗ, nhưng khi xuất xưởng thì số lượng rươụ không còn đủ như lúc mới ủ. “Một lượng nhỏ bị thất thoát do bay hơi. Chúng tôi gọi đó là “ Phần chia cho thiên thần”, Jessica giải thích. Nhấp một ngụm nhỏ trong chiếc ly nhỏ cái đê thợ may, tôi cảm thấy thứ rượu này thật nhẹ, nồng và ngọt dịu. Ít ra thiên thần cũng ý thức được họ đang làm gì chứ.

Heritage Centre Cottage
Heritage Centre Cottage

Heritage Centre CottageKhi cả đoàn tiếp tục lái về miền tây, băng qua những quả đồi xanh và những vạt hoa đầy màu sắc, Siobhan McDonald, hướng dẫn viên trưởng của cả đội, kể chuyện làm quà cho chúng tôi nghe. Có một thời Ireland từng được bao phủ bởi những cánh rừng sồi và thông, nhưng nhiều thế kỷ hăm hở phá rừng đã biến đảo xanh thành đồi trọc. Thay vì gỗ và than cốc, nhiều gia đình nông thôn bắt đầu chuyển sang than bùn trong nấu ăn hay sưởi ấm. Tại Trung tâm Di sản Connemaea, chúng tôi được xem thuyết minh cận cảnh  than bùn được đào lên từ đầm lầy , đem hong khô, chất vào kho rồi đem ra sử dụng khi nhóm lửa. Chúng tôi cũng được xem mô hình nông trang thời kỳ trước nạn đói của gia đình Dan O’Hara, sau này buộc phải di cư trong thập niên 1840 khi có lệnh trục xuất ông khỏi điền trang.

Sáng lập viên của trung tâm Martin Walsh cho chúng tôi hay: “Ngày xưa có luật là chiều cao tối đa của cửa nhà chỉ được phép lên đến 5 feet 6 (1,7m). Năm 1845 Dan O’Hara tăng kích cỡ cửa ra vào và cửa sổ nên chủ đất tăng tiền thuê. Khi Dan không trả được thì bị trục xuất, sau đó cả điền trang bị đốt thành tro”.Hơn 65.000 gia đình đã bị trục xuất như vậy, hầu hết sau đó đến Mỹ và Canada trên những chuyến tàu với tên gọi tàu quan tài vì quá nhiều người bỏ mạng trong hành trình. Đây cũng là khoảng thời gian khoai tây mất mùa, và đại đa số dân Ireland chết đói. Nhiều người Canada có gốc gác Ireland, trong đó có gia đình chồng tôi, có tổ tiên hồi đó là những người chạy trốn trong nạn đói khoai tây năm nào.

Inishbofin Musicians
Inishbofin Musicians

Khách sạn chúng tôi ở đêm đó là Lâu đài Abbeyglen ở Clifden, nơi chuyên bay liên tục xuyên Đại Tây Dương từ Newfoundland của John Alcock và Arthur Brown hạ cánh. John Darcy đã xây dựng lâu đài này năm 1832. Sau khi ông qua đời, lâu đài biến thành trại mồ côi cho bé gái và đến năm 1969, cha mẹ ông chủ hiện tại Brian Hughes mua lại và biến thành khách sạn gồm 56 phòng. Lúc tiếp nhanh chúng tôi, Brian thông báo đây cũng là địa điểm đặt trạm liên lạc vô tuyến thương mại xuyên Đại Tây Dương đầu tiên trên thế giới của Marconi. Guglielmo Marconi làm dư luận dậy sóng khi ông truyền các tin tức  vô tuyến từ Anh sang Newfoundland năm 1901. Ông nhận trợ cấp 80.000 đôla từ chính phủ Canada để xây một trạm phát sóng ở Vịnh Băng, bang Nova Scotia, và  khi trạm đầu tiên này không có khả năng truyền tải thông tin ổn định tới Canada, ông sang bờ tây ở Clifden. Trạm này sau đó đóng cửa trong những năm 1920, nhưng vẫn có hy vọng là có thể phát triển nơi này thành một điểm du lịch trong tương lai. Brian chơi guitar và ngâm nga mấy bài hát truyền thống trong phòng ăn đêm đó. Anh cũng cho nhắn chúng tôi không nên lo ngại màu nước nâu đục trong vòi. Đấy là màu của bùn đấy. Nước này rất tốt cho da luôn”, anh trấn an. Nước sinh hoạt đầy các loại khoáng chất, giúp da dẻ tôi mềm mịn như nhung.

Từ thị trấn gần đó là Cleggan, chúng tôi  lên phà hướng về hòn đảo Inishbofin.

Dù gió ào ạt thổi với vận tốc 65km/h, con thuyền nhỏ vẫn  vững vàng và chúng tôi cập bến an toàn. Inishbofin có dân số 165 người, nhưng đây là điểm  đến mùa hè phổ biến, tiếp đón tới 40.000 khách mỗi năm.

Khách sạn Doonmore chỉ cách cầu tàu vài bước chân, và một khi chúng tôi tới đó, ông chủ Andrew Murray cho chúng tôi xem một video tóm lược lịch sử của khách sạn. Trong quá khứ, thật sự là khó khăn. Đảo này mới chỉ có điện từ những năm 1970 và hầu hết thời gian chỉ toàn những bi kịch mùa đánh cá. Có một câu trong video cứ ám ảnh tôi mãi: “Đại Tây Dương mãi mãi neo chặt hòn đảo này trong kiếp lênh đênh chìm nổi”. Bây giờ, trang thiết bị hiện đại rồi, không khí nay đã có chút vui tươi và khách du lịch đến rất đông để tận hưởng nét thôn quê thanh bình. Chúng tôi ăn tối trong nhà hàng đồng quê của khách sạn, mà đồ ăn thì tuyệt vời. Sò điệp thì tươi rói, ngọt và mềm, bánh thạch toffee dai dai ngon đến nổi ăn rồi chết cũng được! . Sau đó chúng tôi thư giãn ở bar, có các nhạc công địa phương chơi những giai điệu truyền thống nghe đã muốn nhún nhảy rồi.

Ngày tiếp theo khi quay lại dất liền, chúng tôi hẹn nhau ở Nhà nguyện Kylemore. Lâu đài hoành tráng soi bóng bên bờ hồ lấp lánh này từng là nhà của bác sĩ/chính trị gia Mitchell Henry có gia đình giàu lên nhờ sản xuất bông vải. Ban đầu có diện tích tới 15.000 mẫu Anh, khu đất ban đầu dùng cho các chuyến đi săn này  được mua làm quà tặng cho bà vợ Margaret của Henry sau khi họ đến đây trong kỳ trăng mật. Ngôi nhà mơ ước của họ hoàn thành năm 1868. Qua nhiều năm, người ta bán dần khu đất, nhưng vẫn còn chừa lại 1000 mẫu, trong đó có Khu vườn rào kiểu Victoria còn  dấu tích 21 nhà kiếng từng được sử dụng để trồng các loại  hoa quả ngoại lai. Sau khi qua đời vì kiết lỵ trong chuyến du lịch tới Ai Cập khi mới 45 tuổi, phu nhân Margaret được chôn cất trong khu mộ ngay trong lâu đài. Henry đã xây một nhà nguyện tưởng niệm theo kiến trúc tân Gothic mang tên bà trên khu đất Henry sau này bán khu bất động sản cho Công tước và Công nương Manchester, và sau này 2 người này lại phải gá bán vì thua bạc. Năm 1920, lâu đài trở thành nhà nguyện cho các nữ tu dòng Benedict sau khi chạy trốn khỏi nhà nguyện ở Ypres vùng Flanders trong Thế chiến thứ I. Các nữ tu điều hành một trường nội trú nơi đây cho tới năm 2010. Giờ nhà nguyện này là chỗ ở của 9 nữ tu còn lại, sản xuất xà bông, kem dưỡng da và chocolate bán ngay trong cửa hàng lưu niệm.

Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi là Galway sôi động, một thị trấn đại học đầy các địa điểm  lịch sử nổi tiếng cũng như các cửa hàng hiện đại, quán rượu và nhà hàng rất tuyệt. Lang thang vào một cửa tiệm, tôi thấy ngay một bức tường treo đầy những đồ thủ công bằng đồng vùng Claddagh. Claddagh là khu vực phía tây thành phố, theo truyền thuyết thì có một thợ kim hoàn tên Richard Joyce từng mở cửa hàng nơi đây. Ông bị lũ cướp biển bắt cóc trong hành trình của mình tới vùng Tây Ấn, và chủ của ông sau đó dạy ông cách thức chế tác đồ trang sức. Thiết kế đặc trưng là trái tim ấp trong hai bàn tay. Nếu bạn đeo chiếc nhẫn Claddagh quay mặt vào trong thì tức là trái tim bạn đã thuộc về ai đó. Nếu bạn để nhẫn hướng ra ngoài thì tức là trái tim bạn vẫn đang tìm bến đậu. Nhiều năm trước khi kết hôn, người chồng bây giờ của tôi tặng tôi chiếc nhẫn này, tất nhiên tôi không ngại ngần gì đeo ngay nhẫn hướng vào trong.

Một nơi đầy  cảm xúc, cùng với lịch sử phong phú như vậy, Con Đường Đại Tây Dương Hoang sơ là bản hùng ca của Ireland. Mà trải nghiệm tốt nhất là khi chếnh choáng ngà ngật trong men say. Chúc sức khỏe nhé!

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English