Hạnh Phúc Từ Sự Cống Hiến

Chia sẻ về những hoạt động từ thiện và sự nghiệp truyền cảm hứng của bác sĩ Châu Phạm.

Không có bố mẹ theo cùng, Châu Phạm rời Việt Nam vào năm 1983 khi chỉ mới 5 tuổi. Quãng thời gian khó khăn đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của cô. “Nó đã khiến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay, và cho tôi sự bền bỉ để vượt qua những thách thức trong cuộc sống,” cô giải thích. Sau 2 năm ở trại tị nạn Thái Lan, bác sĩ Châu Phạm đến Manitoba và được nhận nuôi bởi một người phụ nữ Canada. Cô từng khao khát được trở thành một bác sĩ. Bác sĩ Châu Phạm học y khoa tại đại học Manitoba và sau đó hoàn thành khóa huấn luyện nâng cao về siêu âm. Hiện nay, cô đang là trưởng bộ phận siêu âm tại khoa Y khoa Cấp cứu của trường Manitoba. Khi được hỏi về lời khuyên cho hạnh phúc trong cuộc sống, bác sĩ Châu Phạm đáp: “Bí quyết của tôi là sống có mục đích và biết cho đi.”

Điều gì đã khiến chị muốn trở thành một bác sĩ?

Tôi đã biết rằng mình muốn trở thành bác sĩ từ khi còn rất nhỏ. Bởi lao là một căn bệnh truyền nhiễm rất nhanh, tôi đã từng bị cách li khỏi những gia đình và trẻ em trong trại tị nạn. Các phụ huynh trong trại đều không cho con họ chơi cùng tôi. Đó từng là một quãng thời gian khó khăn, tuy nhiên, vị bác sĩ điều trị lại vô cùng tốt bụng. Tôi đã được chăm sóc mỗi ngày, trong suốt hai năm. Sau khi được xác nhận hoàn toàn khỏi bệnh lao, cũng chính vị bác sĩ này đã cam đoan với chính phủ Canada rằng, tôi không còn mắc bệnh truyền nhiễm và nên được tiếp nhận vào Canada cùng với người cô của mình. Cho đến hôm nay, tôi vẫn nhớ chính lòng trắc ẩn, kiến thức y khoa và kỹ năng của vị bác sĩ kia đã cải thiện tình trạng sức khỏe của tôi lúc ấy, cũng như giúp tôi được tiếp nhận vào Canada. Chính từ đó, tôi nhận ra, mình cũng muốn giúp đỡ những người khác, như cách mà vị bác sĩ ở trại tị nạn đã mở ra cho tôi một cánh cửa mới trong cuộc sống này. Tôi hiện đang là một bác sĩ tại Manitoba và đồng thời đứng đầu một tổ chức từ thiện quốc tế, giúp nâng cao kiến thức y khoa, kỹ năng, cơ sở vật chất, giáo dục và điều kiện sống tại Việt Nam.

Chị có giữ nét truyền thống nào ở nhà mình? Chị có nói tiếng Việt không?

Mẹ nuôi người Canada của tôi không nói được tiếng Việt, tuy nhiên, sau khi tôi đến Winnipeg khoảng ba năm rưỡi, bà đã thuyết phục chính phủ Canada cho phép mình bảo lãnh bố mẹ ruột của tôi (đây là một trường hợp ngoại lệ của luật bảo lãnh, do mẹ nuôi tôi không phải là một thành viên trong gia đình). Tháng 11 năm 1989, bố mẹ và hai em trai của tôi cũng đến Winnipeg. Mẹ nuôi của tôi là người chịu trách nhiệm trong việc định cư của họ suốt 10 năm, với tư cách là người bảo lãnh. Chúng tôi đã sống cùng nhau trong một căn nhà gỗ một tầng nhỏ. Lúc đó, bố mẹ ruột tôi hằng này nấu đồ ăn Việt Nam – những món mà đến tận giờ tôi vẫn thích. Tiếng Việt của tôi từng bị mai một theo năm tháng, nên tôi đã quyết định đi học tiếng Việt vào mỗi cuối tuần. Tôi tỏ ra vượt trội với kỹ năng đọc và viết, được công nhận cấp bậc đại học. Cũng vì khả năng tiếng Việt dần cải thiện, tôi đã tìm hiểu thêm về văn hóa, ngày lễ và phong tục Việt Nam. Tôi từng là Đại sứ Thanh niên cho Nhà Việt Nam tại lễ hội đa văn hóa Folklorama trong những năm đầu thành lập. Tôi cũng rất tự hào về những truyền thống tuyệt vời của Việt Nam, đặc biệt là Tết, và cả những bữa cúng để tưởng nhớ ông bà và tổ tiên. Do bố mẹ và các em trai tôi đều sống tại Canada cùng mẹ nuôi – Darlene, nên tất cả chúng tôi đều học tiếng Việt và yêu quý ẩm thực, lịch sử âm nhạc Việt Nam và tiếng Việt. Một truyền thống mà tôi sẽ mãi mang theo mình và cố gắng truyền lại cho hai cậu con trai của mình đó là phải biết tôn trọng người lớn tuổi và gia đình. Trọng tâm trong văn hóa Việt chính là sự gắn kết trong gia đình. Tôi luôn ghi nhớ rằng chính nhờ sự hi sinh của cha mẹ, tôi mới có được một tương lai tốt đẹp hơn.

Điều gì đã khiến chị thành lập Canadians Helping Kids in Vietnam (Người Canada giúp đỡ trẻ em tại Việt Nam)? Tại sao chị lại muốn tập trung vào hỗ trợ trẻ em?

Khi quay trở lại Việt Nam vào năm 1993, tôi đã chứng kiến cảnh nghèo đói cực độ, nhà ở tồi tàn, thiếu trường học đến mức 50 học sinh phải nhồi nhét trong một căn phòng. Nhìn thấy những em nhỏ bất hạnh phải đi bán vé số, hay bị khuyết tật phải đi ăn xin ngoài đường khiến tôi nhận ra rằng, nếu không nhờ sự hi sinh của bố mẹ, có thể chính tôi sẽ là một số các em, sống trong những hậu quả mà chiến tranh để lại, vật lộn để sống mà không được đến trường hay điều kiện sống cơ bản. Tổ chức từ thiện của tôi muốn ưu tiên giúp trẻ em trước, bởi nếu có sức khỏe tốt hơn và được giáo dục tốt hơn, chúng hoàn toàn có thể cải thiện chất lượng sống của mình trong tương lai. Người dân Việt Nam được sinh ra trong một đất nước thiếu thốn nhiều mặt và sẽ rất khó để những đứa trẻ nơi đây có thể nghĩ về điều mà chúng muốn làm lúc lớn, khi mà chúng còn phải tập trung vào việc làm thế nào cho đủ khỏe mạnh để trưởng thành. Nếu chúng ta có thể giúp những đứa trẻ này lớn lên khỏe mạnh và được giáo dục tốt, thì phần thưởng của bản thân chúng, và cả cho chúng ta, chính là sự đóng góp cho xã hội sau này.

Trong bài báo trên cbc.com hồi đầu năm, chị chia sẻ: “Được lớn lên cùng mẹ nuôi và gia đình ruột thịt đã thay đổi hoàn toàn khái niệm ‘gia đình hiện đại’ trong tôi.” Chị có thể giải thích rõ hơn được không?

Tôi có một người mẹ nuôi cùng với bố mẹ và anh chị em của bà, gia đình tôi từ Việt Nam sang cũng từng sống cùng chúng tôi và bây giờ thì ở gần nhà, bố mẹ chồng cũng như cả gia đình nhà chồng, cộng thêm vô số cô dì chú bác và anh em họ nữa. Họ đều thay đổi quan niệm về gia đình hiện đại trong tôi. Cô của tôi, người đã cùng tôi sang Canada, cũng như là người mẹ thứ ba của tôi vậy. Tôi và con của cô cũng lớn lên cùng nhau và chúng tôi lúc nào cũng như chị em ruột. Theo một cách kỳ lạ nào đó thì tôi như trở thành một người mẹ thay thế của em ấy. Tôi cũng phần nào truyền cảm hứng cho em theo ngành y, và hiện em ấy đang là một bác sĩ gia đình tại Edmonton. Ngày nay, có rất nhiều kiểu gia đình khác nhau. Tôi tin rằng, con cái không phải được sinh ra từ cơ thể, mà được sinh ra từ trái tim. Tôi lúc nào cũng thấy bản thân vô cùng may mắn vì được ở bên ba người phụ nữ cực kỳ quan trọng với tôi, những người đã sinh ra tôi và cho tôi được tái sinh trong cuộc sống này.

Chị có thông điệp gì muốn nhắn gửi tới những người trẻ để khuyến khích họ cống hiến cho xã hội không?

Những người trẻ, dù ở đâu trên hành tinh này, đều có thể làm rất nhiều điều để giúp đỡ người khác mà vẫn cảm thấy rất hài lòng với cuộc sống của mình. Bí quyết hạnh phúc của tôi là sống có mục đích và phải biết cho đi. Tôi tin rằng dù chúng ta cống hiến ở đâu đi chăng nữa, chúng ta cũng có thể đóng góp rất nhiều trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống và hứa hẹn một ngày mai tươi sáng hơn.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English