Du học Canada, nỗi niềm của người phụ nữ trẻ rời xa chồng con.

Năm 29 tuổi, đã có gia đình và một con 3 tuổi. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi êm đẹp cho đến khi tôi đưa ra một quyết định. Tôi rời xa chồng con, một mình đến Canada du học, với mục tiêu học xong sẽ tìm việc làm và xin định cư ở lại rồi đón gia đình sang. Quyết định này đã và đang làm thay đổi cuộc sống của bản thân tôi và gia đình mình.

Người ta hay bảo rằng sao tôi gan vậy, dám bỏ chồng con đi như vậy? Cũng có người nói tôi là người phụ nữ mạnh mẽ. Nói thật là tôi cũng không nhận ra mình đã gan đến vậy, và cũng  không biết mình mạnh mẽ lên từ lúc nào. Thỉnh thoảng tôi còn thấy buồn, không thích khi người ta nói tôi mạnh mẽ. Họ không biết rằng, nước mắt tôi gần như chảy mỗi ngày khi tôi ngồi trên xe buýt, trên những chặng đường dài đến trường hoặc đến nơi làm việc. Họ không biết rằng nước mắt tôi chảy hằng đêm khi nghĩ về gia đình.

Tôi cũng lường trước những giây phút yếu đuối, nhớ nhà, nhớ chồng con.

Trước khi ra quyết định đi du học Canada, tôi đã suy nghĩ nhiều lần, hình dung nhiều kịch bản khác nhau cho tương lai của mình và gia đình mình. Tôi cũng lường trước những giây phút yếu đuối, nhớ nhà, nhớ chồng con. Nhưng mà dù khi ta đã lường trước mình sẽ buồn, cái buồn của thực tế còn day dứt hơn nhiều. Bên cạnh những ngày lạc quan với tương lai phía trước, cũng là những ngày tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả. Những lúc ấy, tôi lại tự hỏi tôi đang làm gì một mình ở cái xứ Canada lạnh lẽo này trong khi con tôi đang lớn từng ngày ở Việt Nam, đang ở độ tuổi dễ thương nhất, lẽ ra giờ phút này tôi nên ở bên cạnh chồng con, thay vì lủi thủi ở đây một mình. Tôi thèm được ôm con vào lòng, được đi dạo cùng chồng và con trong công viên mỗi chiều như đã từng ở Việt Nam. Ngày tháng cứ trôi qua như vậy, dù đã đi được nữa đoạn đường, nhưng mỗi bước tôi đi lúc này đều nặng trĩu nhớ nhung.

Nhưng mà dù khi ta đã lường trước mình sẽ buồn, cái buồn của thực tế còn day dứt hơn nhiều.


Tôi vẫn còn nhớ có một lần khi đi làm thêm, hôm đó là theo lịch bên Việt Nam là ngày phụ nữ Việt Nam 20/10. Sau khi tan làm, vì sợ trễ xe bus nên tôi xin chị đồng nghiệp để đi nhờ xe chị ra trạm bus cho kịp chuyến xe. Chị đồng nghiệp này cũng là những người mới đến Canada, nhưng khác tôi một chút, chị sống cùng chồng và con. Lúc đó chồng chị đến đón chị, anh ấy còn hỏi tôi có sợ trễ xe không. Tôi trả lời: “chắc là kịp ạ”. Nghe tôi nói vậy, thế là anh này liền lấy trong xe ra món quà bất ngờ mà anh dành tặng vợ nhân ngày phụ nữ Việt Nam. Chị đồng nghiệp vô cùng bất ngờ. Tôi tất nhiên cũng bất ngờ và chỉ biết thốt lên ngưỡng mộ “Wow”. Sau khi đã chia tay anh chị, tôi lại một mình đón xe bus về nhà. Trong suốt quãng đường về ấy, nước mắt tôi cứ chảy. Tôi thấy mình có phần vô duyên vì ai lại khóc trước hạnh phúc của người ta. Nhưng đúng là tôi không thể nào ngăn được nước mắt….
Là phụ nữ, ai mà không thích có người che chở, bảo vệ. Nhưng khi cuộc đời mang đến cho mình những thử thách, mình đâu thể nào chỉ ôm mặt ngồi khóc. Mà có lỡ muốn khóc thật thì cứ khóc thôi, dù sao cũng không ngăn được tính mít ướt của mình, nhưng khóc xong rồi thì lau nước mắt rồi thử cố gắng thêm chút nữa. Cứ như vậy, tôi trở nên mạnh mẽ hơn từ lúc nào cũng không biết nữa. 

T.P

Mời quý vị gửi câu chuyện của mình về email của chúng tôi tại: media@culturerus.com để có thể được chia sẻ, truyền tải thông điệp đến nhiều người hơn.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English