Đặt chân đến xứ sở thần tiên mùa đông Na Uy

Những chú tuần lộc, quỷ lùn tinh nghịch và ánh cực quang tỏa sáng thổi làn hơi ấm áp vào bầu không khí se lạnh.

“Oppmerksomhet!” tiếng gã lơ tàu gấp rút vang lên bằng tiếng Na Uy rồi nhanh chóng đổi qua tiếng Anh “Chú ý! Chú ý!” Tôi vẫn đang ngồi tại phòng ăn, chuẩn bị đưa một nĩa đầy cá hồi nướng cho vào miệng thì đành phải bỏ hết xuống, chạy tức tốc vào buồng của mình, với lấy chiếc khoác để kịp bước lên boong tàu lạnh giá.

Mọi người đều đã xếp thành một hàng ngay ngắn dọc theo lan can, đưa mắt nhìn đăm chiêu vào bầu trời đêm đen thẳm, nơi những con đường mòn xanh cỏ nhấp nhô như ngọn sóng vỗ bờ. Thuyền chúng tôi đã đi vượt qua Vòng Bắc Cực. Ở đó không chỉ có bầu không khí trong lành và mát mẻ mà thiên nhiên còn ưu ái ban tặng cho chúng tôi một màn trình diễn ảo diệu của bầu trời cực quang. Đó là một thứ ánh sáng xanh cứ xoay vần và nhảy múa trong chốc lát để rồi bỗng nhiên mọi thứ vụt tắt, tất cả những gì còn lại chỉ là một làn sương khói.

Lúc đó là vào đầu tháng Ba, tôi đã có cơ hội được du thuyền lên phía bắc bờ biển Na Uy trên chiếc Finnmarken, một trong những con tàu với sức chứa lên đến 600 người thuộc sở hữu của tập đoàn Hurtigruten chuyên điều hành các chuyến du lịch mạo hiểm trên biển.

Cách đây vài năm tôi đã một lần thực hiện chuyến đi kéo dài bảy ngày này nhưng dạo gần đây sau khi tìm hiểu trên trang web của công ty, tôi mới biết rằng con tàu đã được tân trang lại và đổi tên thành MS Otto Sverdrup (Hurtigruten.com). Tuy vậy thì lộ trình của chuyến đi vẫn không thay đổi. Con tàu sẽ bắt đầu khởi hành từ thị trấn Bergen nơi được vinh danh là Di sản Thế giới và cuối cùng là kết thúc ở thị trấn Kirkenes, nằm trên đường biên giới của Nga cách 240 dặm về phía Bắc của Vòng Bắc Cực.

Trước khi lên tàu để bắt đầu chuyến hành trình, tôi đã dành vài ngày để tranh thủ khám phá các cửa hàng bán áo len ở Bergen, đi cáp leo núi để chiêm ngưỡng những khung cảnh tuyệt đẹp tại bến cảng rồi thăm thú chợ cá nơi bày bán món đặc sản lưỡi cá tuyết (lưỡi cá sẽ được chiên lên, xếp vào chén và ăn như đồ ăn nhẹ), và cả những tảng cá hồi hun khói óng ánh xếp gọn trên quầy. Bên cạnh đó cũng phải kể đến một địa điểm nổi bật khác là Bảo tàng Hanseatic (Hanseatics là những nhà xuất khẩu cá của Đức đã đến Bergen vào năm 1360), và ngôi nhà của nhà soạn nhạc Edvard Grieg nằm ngay trên đỉnh đồi Trollhogen gần đó, hay còn được gọi với cái tên khác là “đồi của những chú quỷ lùn”.

Quỷ lùn có thể nói là một hình tượng không thể thiếu trong các câu chuyện thần thoại Bắc Âu. Chính vì vậy mà các cửa hàng quà tặng lúc nào cũng bày bán những món trang trí hình quỷ lùn với đủ mọi mẫu mã và kích cỡ. Dù đã dặn lòng rằng mình sẽ không mua gì đâu nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn mua một bản ghi âm “March of the Trolls” của Grieg.

Lý do tôi chọn tham gia chuyến đi này không chỉ vì muốn chiêm ngưỡng bầu trời cực quang độc đáo, mà còn vì lộ trình của con tàu sẽ cập bến khoảng 20 cảng khác nhau. Các thị trấn mà con tàu này sẽ ghé qua bao gồm Trondheim, nơi các vị vua Na Uy lên ngôi, Bodo nổi tiếng với vực nước xoáy chết người Saltstraumen (đây là dòng thủy triều hai chiều thường xuất hiện trong những câu chuyện kinh hoàng của Jules Vern và Edgar Allan Poe), Hammerfest, và North Cape, điểm cực bắc của lục địa Châu Âu. Tùy từng địa điểm mà thời gian tàu dừng chân sẽ khác nhau, có nơi khoảng 15 phút, có nơi khoảng 6 tiếng.

Trên chuyến đi này tàu không chỉ chở khách du lịch mà còn có cả người dân địa phương, họ sử dụng tàu như một chuyến phà để di chuyển qua lại giữa các nơi vì vào mùa đông đi trên đường bộ sẽ trở nên khó khăn hơn. Ngoài những buồng ngủ thoải mái để phục vụ cho hành khách, tàu còn trang bị những phòng chờ, nhà hàng và cửa sổ rộng mở để ngắm hoàng hôn.

Đón chúng tôi tại đây là thời tiết ôn hòa, với nhiệt độ vừa đủ dưới mức đóng băng vài độ nhờ có dòng hải lưu Gulf Stream. Tàu bắt đầu đưa chúng tôi lướt qua những hòn đảo lởm chởm bao phủ đầy tuyết. Nhưng thay vì mạo hiểm khám phá các vịnh hẹp này thì chúng tôi lại quyết định thực hiện các chuyến du ngoạn thăm quan các di tích lịch sử như Nhà thờ Nidaros ở Trondheim và Bảo tàng Hàng không ở Bodo.

Đến Svolvaer, tôi nhập hội với một vài hành khách khác ghé qua một quán bar có tên là Magic Ice để làm vài ly, vì quán bar này hoàn toàn được làm bằng đá nên nếu uống tại đây chúng tôi sẽ được phát cho áo khoác để giữ ấm. Một địa điểm nổi bật tại Tromso là thủy cung Polaria’s Arctic nơi nuôi sáu chú hải cẩu râu. Đây là những con hải cẩu râu duy nhất được nuôi tại đây, hướng dẫn viên cũng kể với tôi rằng một trong số những chú hải cẩu đã hôn Nữ hoàng Na Uy khi bà đến thăm thủy cung. Nghe vậy tôi cũng thử nghiêng người qua bể nước để xem liệu có chú hải cẩu nào tặng cho tôi một nụ hôn không, nhưng tiếc rằng may mắn không mỉm cười với tôi rồi.

Chuyến du ngoạn trên thuyền của chúng tôi lại tiếp tục đi đến North Cape. Được biết đến là một điểm cực bắc của châu Âu nên thời tiết nơi đây cực kỳ lạnh giá với nhiệt độ xuống thấp khoảng -20 độ C và bao bọc bởi từng đợt gió lạnh. Sau khi được một chiếc xe ủi tuyết thông thoáng lối đi, chúng tôi lại leo lên xe buýt và bắt đầu di chuyển theo một con đường quanh co uốn lượn. Tại thời điểm đó, chúng tôi cũng tranh thủ leo lên bức tượng điêu khắc quả cầu sắt để làm vài kiểu ảnh, rồi sau đó vội vã hướng thẳng đến trung tâm dành cho du khách để tạm lánh cơn gió buốt lạnh ùa tới và cũng để sưởi ấm với món bánh quế Na Uy ăn kèm với kem chua và mứt dâu.

Tại điểm dừng cuối cùng ở Kirkenes, tôi quyết định đăng ký một tour du lịch trải nghiệm trong ngày có tên là Arctic Adventure. Ngay khi đặt chân đến cơ sở nằm ven hồ ngay bên ngoài thị trấn, chúng tôi liền được trang bị những bộ đồ trượt tuyết khổng lồ rồi sau đó cả bọn bắt đầu nhảy trên xe trượt tuyết, sẵn sàng cho chuyến trải nghiệm. Không chỉ dừng lại đó, Lars, điều phối viên của tour trải nghiệm, còn dành tặng cho chúng tôi một đãi ngộ cực kỳ đặc biệt. Sau khi mặc bộ đồ lặn vào, anh liền trượt xuống làn nước lạnh giá trong tiết trời đông và chỉ mất một lúc là bắt được cho chúng tôi một con cua hoàng đế to như một quả bí ngô. Vậy là chỉ nửa giờ sau, chúng tôi đã ngồi quây quần trong căn phòng ấm áp tràn ngập ánh nắng của Lars để thưởng thức “món quà” đặc biệt đó cùng với bánh mì mới nướng và bơ.

Khi chiều đến, khu dã sinh tuần lộc là địa điểm mời gọi tiếp theo. Tại đây, chỉ người Sami (người bản địa của Na Uy) mới được phép sở hữu tuần lộc, vì vậy những chú tuần lộc trong khu vực này đều được chủ sở hữu công viên mượn. Thật may là chú tuần lộc Rudolph đã bị tôi mê hoặc chỉ với một nắm rêu trên tay nên tôi mới lén chụp được vài bức ảnh của chú.

Quay trở lại chiếc xe buýt đang đợi , chúng tôi đã sẵn sàng cho tiết mục tiếp theo của mình – một bữa ăn đậm chất Sami. Đến với Neiden Mountain Lodge, nằm cách Kirkenes 28 dặm, một tràng tiếng chó sủa vang trời chào đón chúng tôi ngay khi vừa mới tấp vào bãi đậu xe. Nơi đây không chỉ được biết đến nhà hàng và trung tâm văn hóa Sami mà còn là địa điểm cột mốc của cuộc thi Finnmarkslopet, một cuộc đua chó kéo xe trượt tuyết với đường đua kéo dài 1.000 km và thu hút 27 đội đến từ 10 quốc gia bao gồm Hoa Kỳ, Canada, Thụy Điển, Phần Lan và Đức.

Sau khi băng qua khu trại chó và tiến vào nhà hàng, chúng tôi liền yên vị để thưởng thức một bữa ăn thịnh soạn bao gồm súp được hầm từ tủy xương tuần lộc, thịt tuần lộc nướng ăn kèm với nước sốt rượu, khoai tây luộc và đậu xanh. Thịt tuần lộc dày nạc và mềm khá giống với món thịt nai mà tôi từng thử qua. Còn món tráng miệng là dâu cloudberry ăn kèm với kem tươi thì lại có vị chua chua giống như quả mâm xôi vàng vậy.

Để kết thúc bữa tối, một vài người dân Sami bản địa mặc trên mình những bộ quần áo sặc sỡ, chân đi ủng nỉ và trên đầu là những phụ kiện được trang trí cầu kỳ, đã hát dành tặng cho chúng tôi những bài hát truyền thống cũng như chia sẻ những câu chuyện lâu đời của họ, và sau đó là tất cả chúng tôi không quên chụp với nhau những bức ảnh kỷ niệm.

Trên đường tiến ra khỏi cửa để ra về, vẫn là một tràng tiếng chó sủa vang lên văng vẳng như khao khát được sổ chuồng chạy biến vào trong đêm đen. Dưới ánh đèn pha chiếu sáng nguyên một con đường và xung quanh bao trùm bởi từng làn hơi lạnh buốt từ những chú chó phả ra bầu không khí đặc quánh, chúng tôi rốt cuộc cũng xếp hàng để chào tạm biệt mọi người lần cuối trước khi rời đi.

Sau khi thấy hình ảnh mọi người biến mất trong màn đêm, tôi ngước mặt nhìn lên bầu trời với những luồng ánh sáng như con sóng cuộn xoáy xanh rì xoay vần và nhảy nhót đầy sống động. Mọi thứ trông như thể hai gã khổng lồ đang chơi trò tung hứng những mảnh vải mềm gợn sóng qua lại trên bầu trời. Trước cảnh tượng kì diệu này tôi chỉ biết nín thở và đứng yên tại chỗ dù tất cả những gì tôi muốn làm là hát hoặc hét toáng lên vì sung sướng.

Đó quả là một món quà chia tay độc nhất vô nhị mà tôi từng có. Cảm ơn Na Uy.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan