Cuộc Sống Của “Ngựa Hoang”

Sinh ra vào mùa hè năm 1990, mang trong mình dòng máu Việt, tuổi Ngựa, lại mệnh Thổ, số phận của tôi dường như đã được an bài rằng sẽ phải rong ruổi khắp nơi. Tuổi trẻ đối với tôi là những chuỗi ngày muốn ra đi, muốn khám phá. “Nhà” đối với tôi chỉ là nơi để nghỉ ngơi, vì càng lớn thì suy nghĩ của mỗi người lại càng khác, khó để nói, khó để chia sẻ, và lại càng khó để hiểu. Cuộc sống quá bận rộn làm cho con người ta ngày càng xa nhau.

Nhớ lại khi mới vừa đôi mươi, tôi đã từng là người đầy nhiệt huyết, muốn chứng tỏ, cứng đầu, vội vàng, và thích là phải làm ngay. Kiểu như tôi tin rằng thành công có thể đến sớm nếu mình tập trung 200% vào nó. Nhưng tôi đã sai, thành công đâu đến nhanh đến vậy. Khoảnh khắc đó tôi nhận ra, đôi khi để có được thành công, có khi còn phải bỏ ra cả đời người. Cuộc đời này thực tế “đắng” lắm, chứ chẳng ngọt ngào gì. Lý do chính để tôi nôn nóng như thế cũng là để muốn lo cho mẹ, lo cho những thành viên trong gia đình được đầy đủ hơn. Nhưng rồi vòng xoáy cuộc sống cứ thế cuốn tất cả mọi người đi. Rồi bao nhiêu năm trôi qua, tôi tự hỏi, đến lúc này mình đã có gì gọi là thành tựu cho bản thân chưa? Cả cuộc đời hơn 20 năm, không quá nhiều, cũng không phải là ngắn, chỉ có quan tâm và lo lắng cho người khác. Tôi nhận ra rằng nếu bản thân không thật sự hạnh phúc, không thật sự hài lòng, thì ta sẽ chẳng thể lo cho một ai một cách toàn tâm toàn ý nhất, mà sẽ chỉ trở thành sự chịu đựng dai dẳng cho tất cả mọi người.

Đó cũng là lúc tôi quyết định về Việt Nam, xa rời gia đình ở Mỹ – điều mà rất nhiều người cho là thiếu suy nghĩ. Tôi muốn trải nghiệm, tôi muốn chứng minh, và đơn giản là muốn hoàn toàn “refresh” bản thân. Tuy đã một mình sống riêng từ nhiều năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên ở xa gia đình đến thế. Mọi người trong gia đình đều hỏi tại sao tôi phải làm vậy, trong khi công việc thiết kế nội thất tại công ty kiến trúc của tôi đã quá ổn định. Ngoài ra tôi còn có thêm công việc riêng với các vai trò là xướng ngôn viên, phóng viên, dàn dựng chương trình và chịu trách nhiệm thiết kế studio tại đài truyền hình Saigon Network TV – một trong những đài truyền hình lớn của người Việt tại hải ngoại. Nổi tiếng và mọi người đều biết đến, đâu phải ai cũng muốn là được, nhưng trong thâm tâm tôi biết, tất cả những điều đó lại quá phù du, huyền ảo và không thật, ít nhất là không thật trong suy nghĩ của riêng tôi.

Để thay đổi, đôi khi cũng cần có sự hi sinh. Tôi chấp nhận hi sinh một cuộc sống thoải mái mà không có sự đi lên. Tôi là người không bao giờ cho phép bản thân quá hài lòng với những gì mình đang có. Vì ở một góc độ nào đó, bản chất của sự hài lòng sẽ làm cho ta không còn ý chí, quyết tâm phấn đấu cho cuộc sống. Tôi biết, những hi sinh cho hôm nay, sẽ là thành quả cho những ngày sau. Tôi cũng muốn mẹ được sống thoải mái hơn, không còn phải quá lo lắng hàng tháng phải trả hóa đơn, không còn phải cố sức làm ngoài giờ, đến mức quên mất mình là ai.

Để bắt đầu cho cuộc hành trình lớn như vậy, tôi đã phải chuẩn bị hết nửa năm, từ tìm hiểu về văn hoá địa phương, đường đi lối về, khu vực sống, cho đến nơi ở, và cả công việc sắp tới. Từ tìm hiểu qua internet và trang Linkedin, tôi đã trải qua khoảng bốn, năm cuộc phỏng vấn bằng Skype, với những công ty thiết kế lớn tại Việt Nam. Cố gắng tìm được một công việc phù hợp nhất với khả năng của mình. Dù được sinh ra ở Việt Nam, nhưng đã hơn 15 năm tôi rời xa đất nước này, mọi thứ dường như hoàn toàn lạ lẫm với tôi. Thế giới còn thay đổi từng ngày, từng giờ, từng phút, thì nói gì đến cả 15 năm dài!

Căn nhà tôi thuê lúc bấy giờ hoàn toàn trống, không máy lạnh, không giường, không nệm. Hai tháng đầu về Việt Nam, chính tay tôi đã phải tự tay sắm sửa tất cả mọi thứ. Khó khăn không? Có chứ. Buồn không? Dĩ nhiên rồi! Và cô đơn? Đó là điều không thể tránh khỏi. Nơi tôi làm việc đầu tiên tại Việt Nam là một công việc không dễ dàng gì, một công ty thiết kế và xây dựng lớn, nơi mà tất cả mọi người hầu như đều phải làm ngoài giờ để kịp thời gian đấu thầu. Ăn ngủ tại công ty cũng là chuyện bình thường! Và tôi cũng vậy, cũng phải hòa mình thích nghi. Trong sáu tháng ngắn ngủi, tôi còn nhớ đã có rất nhiều đêm tôi cố gắng làm đến hai, ba giờ sáng. Có khi còn làm liên tục thâu đêm suốt sáng đến 40 tiếng liền không nghỉ. Để rồi khi về đến nhà tôi đã khóc, khóc vì quá áp lực, vì công sức mình bỏ ra không được trân trọng và thừa nhận. Cộng thêm khác biệt quá lớn về lối suy nghĩ và văn hóa đã làm tôi thật sự hoang man. Chắc mọi người đã từng nghe qua câu nói “New York City: If you can make it here, you can make it anywhere”. Đã có lúc tôi tự hỏi không biết “New York” mà họ nói tới có khó khăn như Việt Nam – nơi tôi đang trải nghiệm hay không? Việt Nam nơi mà đôi khi mọi người có thể “dẫm đạp” lên nhau để sống. Nơi mà mọi lọc lừa đều có thể xảy ra với bất cứ ai nếu như ta không để ý. Nơi mà mỗi người khi bước chân ra đường đều phải sợ sệt và cảnh giác. Và nơi mà tôi chứng kiến rõ nhất bản chất của sự tham lam. Tôi còn tự trách có phải mình đã chọn sai? Đáng ra mình nên nghe lời mọi người ở lại Mỹ. Nhưng tính cứng đầu lại trỗi dậy, tôi không muốn thua cuộc. Nên sau khi dự án cuối cùng hoàn thành, tôi đã quyết định không ký tiếp hợp đồng và rời đi…. Lại rời đi?! Vâng, lại rời đi. Lúc bấy giờ tôi tự nhắc nhở bản thân phải luôn nhớ lý do tại sao mình quyết định về Việt Nam – là để được sống và được là chính mình, nên nếu công việc đó không mang lại cho mình cảm xúc như mình mong muốn thì chẳng có gì phải sợ hãi mà hãy từ bỏ.

Và dường như may mắn đã đến cho những con người dám thử thách và từ bỏ như tôi. Nơi tôi hiện đang làm là RED Design Group, một tập đoàn kiến trúc và thiết kế quốc tế của Úc. Công việc mỗi ngày của tôi là lên ý tưởng, thiết kế chi tiết về kiến trúc, nội thất của rất nhiều mảng dự án khác nhau như cửa hàng, siêu thị lớn, trung tâm mua sắm, nhà hàng và những khu giải trí,…Công việc này cho tôi rất nhiều cơ hội tiếp xúc với những đối tác nước ngoài về Việt Nam đầu tư, nơi mà tôi có thể bộc lộ cũng như phát huy được hoàn chỉnh nhất khả năng tư duy, giao tiếp và đàm phán của mình. Dĩ nhiên làm trong một môi trường công việc đòi hỏi sự chuyên nghiệp và áp lực như vậy không phải là dễ dàng. Nhưng tạ ơn Chúa, hầu hết khách hàng tôi tiếp xúc đều rất thích thú với lối làm việc cởi mở và theo chiều hướng hoàn toàn mới của tôi. Tôi dám nói lên suy nghĩ của mình, tôi dám hành động và chứng minh những ý tưởng cũng như góc nhìn của bản thân là có cơ sở và chuyên môn rõ ràng. Điều mà đa số giới trẻ Việt Nam hiện tại vẫn còn sợ hãi, ngại ngùng để bộc lộ.

Phải nói rằng mặc dù hiện tại tôi vẫn đang phải đối mặt với những khó khăn trong công việc để sinh tồn trong xã hội nơi đây. Nhưng may mắn thay, trong khó khăn đó tôi lại gặp được một số ít những người bạn, những người anh trong nghề, sẵn sàng chia sẽ kinh nghiệm, dẫn dắt tôi trong công việc mỗi khi cần thiết. Và không đâu, họ không giàu có, họ không bóng bẩy xa hoa, họ là những người xuất thân từ những hoàn cảnh khó khăn, từ những vùng miền nghèo khó, bằng cách này hay cách khác đã tự đi lên bằng chính sức mình. Họ cũng không giúp bằng vật chất, cái mà họ giúp là “kinh nghiệm sống”, điều mà đối với tôi là vô giá, và tôi vô cùng trân trọng. Khi viết đến đây tôi lại nhớ thêm đến một câu khá nổi tiếng “What doesn’t kill you makes you stronger”, và như đã nói ở trên, tôi là một cô gái, hay nói đúng hơn là một người phụ nữ thích thử thách.

Sau hơn một năm, phải thừa nhận là tôi đã học được rất nhiều điều, tôi cũng đã thay đổi rất nhiều, cả về cách sống và cách suy nghĩ. Một con người hoàn toàn khác so với trước đây. Sâu sắc hơn, hay người ta còn hay gọi là “mặn” hơn. Tôi trân trọng những giá trị thật trong tính chất con người hơn là những giá trị không hồn bên ngoài. Cảm giác hiện tại? Hoàn toàn hài lòng và không hối hận với những lựa chọn của mình. Nên đối với tôi, hạnh phúc thật sự không phải là sự đầy đủ, mà là khi ta biết được cảm giác của đấu tranh sinh tồn, trải nghiệm được tất cả những cung bậc, mùi vị của cuộc sống, và dĩ nhiên, là để sống mà không phải sợ hãi bất cứ điều gì.

This content is also available in: English

Discover

Bài Liên Quan

Đá Mài Terrazzo

Vào những thập niên trước, khoảng từ những năm 1960 đến 1980, chúng ta thường rất dễ bắt gặp những tác...

Cuộc Sống Của “Ngựa Hoang”

Sinh ra vào mùa hè năm 1990, mang trong mình dòng máu Việt, tuổi Ngựa, lại mệnh Thổ, số phận của...

Hạnh Phúc Từ Sự Cống Hiến

Không có bố mẹ theo cùng, Châu Phạm rời Việt Nam vào năm 1983 khi chỉ mới 5 tuổi. Quãng thời gian...

Hoa Hậu Lương Thùy Linh, Hình Mẫu Của Người Phụ Nữ Hiện Đại

Năm 2019, Lương Thùy Linh xuất sắc nhận danh hiệu Hoa hậu Thế giới – Việt Nam 2019 (Miss World Vietnam 2019)....

Toronto Raptors

Toronto Raptors tham gia thi đấu tại giải bóng rổ nhà nghề ở Bắc Mỹ (NBA) vào năm 1995 cùng với...

Sở Di trú, Tị nạn và Quốc tịch Canada thông báo cơ hội học tập từ xa cho sinh viên quốc tế bị ảnh...

Đối với sinh viên quốc tế, những người đang lo ngại về tư cách xin Giấy phép lao động sau tốt nghiệp...
00:04:26

Mở Nhà Hàng, Tiệm Nail Có Được Định Cư Canada?

https://www.youtube.com/watch?v=_imsO2Oihrs&t=62s

This content is also available in: English