Con Người Và Cột Mốc Trưởng Thành

Đừng lo, vì ai rồi cũng sẽ có một cột mốc trưởng thành của riêng mình!

Lắm có khi, hẳn là bạn hay tự nằm nghĩ, “sao người ta cũng bằng tuổi mình mà được ông này bà nọ?”; “người ta trông chín chắn thế kia còn mình thì cứ lông bông như vậy?” Bạn nhìn người khác, rồi bạn tự soi chiếu là chính mình. Rõ ràng là bạn cũng cố gắng đấy thôi, bạn cũng cần mẫn chăm chỉ tám tiếng mỗi ngày ở công ty, cũng vâng vâng dạ dạ khi gặp sếp, cũng năng nổ khi được giao nhiệm vụ. Ấy vậy mà, bạn bước thật chậm. Nhiều người xung quanh hay bảo rằng, bước đi bạn thật chậm, nhưng mà chắc chắn là được rồi.  Bạn biết đấy, mỗi ngày trôi qua sẽ không bao giờ dừng lại, khi bạn không ngừng cố gắng và kiên trì với con đường mình đã chọn. Cột mốc trưởng thành, thế nào rồi cũng sẽ xuất hiện thôi!

Một anh năm 18 tuổi đã bắt buộc phải trưởng thành khi anh trở thành nhân vật trụ cột chính của gia đình. Cha anh đột ngột bỏ đi để lại sau đó là một khoản nợ kếch xù vì cờ bạc. Một mình lang bạc vào tha phương bươn trải, phụ gánh bán bưng, mỗi tháng kiếm vài đồng gửi gắm về quê nuôi mẹ già và mấy đứa em ăn học. Chẳng còn cách nào khác, anh nghỉ học giữa chừng, kiếm cách mưu sinh và thoát cái khoản nợ phải gánh. Có khi đêm tối muộn, đi về sau một ngày làm việc giữa trời nắng nóng, anh cảm thấy cuộc đời lắm bất công khi niềm đam mê về công trình của mình bị bỏ lại phía sau những cơm áo gạo tiền, gồng mình để trả nợ cho người cha cờ bạc và nuôi mẹ cùng đàn em. Có khi, sức đề kháng chẳng chịu nỗi những con vi khuẩn khiến anh lăn đùng ra sốt, chẳng ai chăm lo cho từng bát cháo, viên thuốc, mọi sự đều tự thân vận động dù thân xác rệu rã đến rã rời. Anh từng có lối suy nghĩ hay là bỏ quách đi, tự mình lo mình là được. Nhưng giữa những vất vả, những lối nghĩ tiêu cực, anh tìm thấy hơi ấm khi mẹ già quê nhà mỗi ngày đều dặn dò anh giữ gìn sức khoẻ. Hay nhìn những đứa em cố gắng học mỗi ngày. Và tất thảy chúng khiến anh quyết tâm hơn, nỗ lực và kiên trì hơn vì cuộc sống tốt đẹp mai sau.

Một cô nàng có cuộc sống trong 18 năm trôi qua ấm êm, tuy gia đình chẳng giàu có gì nhưng cũng đủ tài chính cho cô chẳng vướng bận. Và như bao gia đình Việt khác, họ gửi gắm con mình vào một ngôi trường quốc tế nào đó ở quốc gia mơ ước nào đó của họ, để rồi chẳng biết rằng, đó cũng chính là bước ngoặt trưởng thành trong cuộc đời của con mình. Bước sang một nền văn hoá mới, không người quen, không bạn bè và giao tiếp bằng một thứ ngôn ngữ không quen thuộc, những tháng đầu tiên, cô dường như “mất kết nối” với thế giới. Cô học lại từ đầu, “học ăn-học nói-học gói-học mở” như một đứa trẻ lên bảy. Có khi, nhớ nhà vì những món ăn được nấu theo sự yêu thích của mình, cô cũng chỉ ngậm ngùi chọn món mì ăn liền chẳng béo bở. Rồi từ đó, cô học nấu ăn để chăm chút cho mình hơn. Cô học cách tự chăm sóc cho mình mà không cần chờ bất kỳ ai khác. Cô nhận ra rằng, ở một nơi mà tình người hiện hữu rất ít, việc trông chờ người khác còn chẳng bằng chính mình tự chăm lo cho mình đủ đầy và trọn vẹn yêu thương.

Một người bạn của tôi đã phàn nàn rằng tại sao tôi cứ chăm chăm vào tài năng của người khác mà chưa bao giờ tự tin vào khả năng của mình. Anh ta tin tưởng tôi có thể vượt qua mọi giới hạn của mình để bứt phá hơn bao giờ hết nhưng tôi chưa bao giờ, hoặc chưa từng làm vậy. Tôi thường viện lý do rằng tôi sống chậm mà, tôi có “múi giờ” của riêng mình và chắc chắn là với tốc độ này, tôi cũng sẽ đi đến đích của mình mà thôi. Cần chi phải vội cơ chứ! Nhưng bạn biết không, tôi khi đấy dùng lý lẽ rằng tôi còn rất nhiều thời gian để bản thân đi đến đích, và tôi sống một khoảng thời gian chậm chạp như thế đấy. Và rồi đến một lúc, khi tôi nhận ra tôi có một cột mốc bắt buộc phải trưởng thành, phải chạy nhanh hơn nữa để đuổi kịp thời gian, tôi mới vỡ lẽ hoá ra từ trước đến nay, tôi dùng cái cớ đó để đi về phía trước mà không có bất kỳ mục tiêu cụ thể nào. Rồi tôi tiến về phía trước bằng tất cả sự tập trung và cố gắng của mình, để trưởng thành và thành công nhanh nhất có thể.

Thật đấy! Mỗi người đều có một cột mốc trưởng thành khác nhau mà có lẽ chỉ khi nó đột ngột xuất hiện và buộc bạn phải đối diện với nó. Bước ngoặt ấy có thể đến chậm, nhưng cũng có khi đến muộn màng một chút. Đừng gấp, việc của bạn là kiên trì cố gắng và không ngừng làm mới mình mỗi ngày!

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan