Chinh Phục Phía Bắc Việt Nam Bằng Xe Máy

Sự cuốn hút đến từ cảnh sắc thiên nhiên và những người dân địa phương thiện lành.

Tôi rời khỏi Việt Nam năm 16 tuổi và đã từng trở lại thăm gia đình, họ hàng tại Sài Gòn rất nhiều lần. Nhưng chuyến đi đầu tiên của tôi đến miền Bắc là vào năm 2015, trên chiếc xe máy Russian Minsk 125cc. Sau ba lần liên tiếp lái xe tới đây, tôi cùng các bạn của mình quyết định quay trở lại vào năm 2018. Đồ đạc mang theo gồm quần áo thường ngày, túi đựng rác, túi zip có khóa (để bảo vệ đồ điện tử phòng khi trời mưa), khăn ướt (trong trường hợp khẩn cấp) và các nhu yếu phẩm cần thiết khác (nhưng không gồm có dao cạo). Tất nhiên là không thể quên được kẹo cho bọn trẻ con dọc đường đi, để mang lại những nụ cười rạng rỡ cho chúng.

Nhóm tôi gồm nhiều lứa tuổi trải từ khoảng 40 đến 60 tuổi, đều có sở thích lái xe máy. Tôi và Lee – người anh em thân thiết nhất của mình, đã tổ chức vài chuyến đi cho những tay lái mới. Đây là lần đầu tiên đến Việt Nam của hầu hết mọi người trong nhóm, chỉ trừ một người.

Sau hai đêm không ngủ ở Hà Nội, chúng tôi vào ga-ra, dắt ra “những con ngựa già” nhưng vẫn dũng mãnh, Russian Minsk. Digby Greenhalgh là người dẫn đường. Anh phổ biến vài điều cần lưu ý để giữ an toàn và đảm bảo rằng chúng tôi đã sẵn sàng cho chuyến hành trình này. Quá háo hức, đến nỗi nhiều người trong chúng tôi còn quên cột đồ vào yên xe! Long – anh thợ máy của hội – luôn đi phía sau đề phòng hỏng hóc. Chúng tôi không thể tin tưởng ai hơn anh, bởi Long đã sống gần như cả đời với những chiếc Minsk.

Mất khoảng hai tiếng để chúng tôi vượt qua giao thông không mấy “thân thiện” của Hà Nội và tiếp tục đi về hướng Đông-Bắc, đến khu vực Thác Bản Giốc. Tôi đã luôn khao khát được đến đây nhưng chưa lần nào thành công. Cả đoàn qua đêm ở Thất Khê và ăn thịt vịt nướng. Một món ăn tuyệt vời! Sáng hôm sau, chúng tôi vẫn quay lại nhà hàng đó để thưởng thức phở vịt nướng ngon tuyệt.

Ngày hôm sau, sau sáu tiếng lái xe liên tục, chúng tôi đến nhà trọ đầu tiên. Không có phòng riêng, cũng chẳng có phòng tắm sang trọng, đơn giản là chúng tôi ở cùng với một gia đình có tám người. Trần nhà thấp tới mức vài người trong nhóm bị cụng đầu vào các thanh tre tận mấy lần. Có lẽ, khi xây ngôi nhà này, gia đình họ chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có những người cao trêm 1m80 sinh hoạt trong đó. Cảm thấy được chào đón, chúng tôi dường như đã quên đi những sự bất tiện trong căn nhà nhỏ chật hẹp, lần lượt lấy ra những tấm đệm rồi căng màn để tránh muỗi cùng các sinh vật không mời đáng ghét khác. Trong khi đoàn chúng tôi chuẩn bị chỗ ngủ, những người trong gia đình lại đang chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Một bữa ăn gồm bảy món, không kém chất lượng năm sao là bao. Người bà đang hát ru hai đứa cháu ngủ; một cậu thanh niên đang phụ bố và bà cuốn chả giò. Dừng lại vài giây, tôi có lời khen cho chàng trai trẻ đã biết phụ giúp cha mẹ sau giờ học; trong khi nhiều thanh niên Tây Âu đang bận bịu với điện thoại và các trò chơi điện tử. Cậu bé ấy luôn vui vẻ phụ giúp gia đình và chào đón 12 vị khách xa lạ với nụ cười tươi rói. Món chả giò chính là điểm nhấn của bữa ăn hôm đó. Một cái bếp nhỏ với chiếc bếp ga đôi nhanh chóng chuẩn bị đủ thức ăn cho tất cả mọi người. Người mẹ đã nấu liên tục trong hai giờ đồng hồ nhưng không hề tỏ ra mệt mỏi hay đổ một giọt mồ hôi nào. Những món ăn phong phú và ngon đến mức khó tin được bày ra. Họ thậm chí còn chuẩn bị tận bốn món rau cho những người ăn chay trong đoàn. Chúng tôi không thể ngờ được rằng món gỏi thân chuối non lại có thể ngon như vậy.

Hành trình đến thác nước đẹp đến ngỡ ngàng khiến tôi dường như không thể thốt nên lời nào suốt đường đi. Cánh rừng tự nhiên và những ngọn núi kì vĩ làm tôi cảm thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp ấy. Tôi lái xe dọc theo những dải ruộng bậc thang sau đó ngừng lại để tận hưởng khoảnh khắc tuyệt mĩ này. Tuy nhiên, bản thân lại không hề biết, khoảng năm dặm sau lưng tôi chính là Trung Quốc. Non nước, đồng ruộng và những con trâu nước trước mắt tôi dường như tạo nên một khung cảnh không thực. Đây là những gì tôi hằng ao ước được thấy, nơi mà tôi đã để lại đằng sau vì cuộc chiến mà bản thân cũng không thực sự hiểu. Tôi rời thác Bản Giốc và đi về phía Tây, hướng về Cao Bằng, cách Hà Nội 280km về phía Bắc. Lái xe ngang qua những ngọn núi và ruộng lúa đem lại cho tôi cảm giác yên tĩnh và bình yên. Chúng tôi cũng gặp những bà con dân tộc thiểu số tại đây. Họ trông rất vui vẻ và hạnh phúc khi làm việc trên đồng. Long đề nghị chúng tôi nên lái xe băng qua cánh đồng, qua một con đường mòn nhỏ. Không quay đầu hay ngừng lại chụp ảnh, con đường mòn hẹp ấy đem lại những niềm vui thú vị cho hội chúng tôi. Một bên của con đường ấy là những ngọn đồi rậm rạp cây xanh, bên còn lại là những cánh đồng thấp hơn chừng hai mét. Mỗi người chúng tôi lái xe cách nhau chừng năm mét và dùng kèn xe để báo hiệu cho nhau tránh những con trâu nước đang ăn cỏ bên đường. Chúng tôi lái xe, tiếp xúc với thiên nhiên gần đến nỗi có thể chạm và cảm nhận hết tất cả những sự vật xung quanh – những cánh đồng vàng ươm, những sinh vật xung quanh và những người dân địa phương đang bận bịu với công việc thu hoạch đồng áng.

Sau ba ngày rong ruổi trên đường, hướng dẫn viên quyết định để chúng tôi nghỉ chân tại một khách sạn. Chúng tôi đã mong chờ một buổi ăn thịnh soạn khác tại một gia đình của người dân. Nhưng Digby muốn cả đoàn dừng chân tại nơi có phòng và nhà vệ sinh riêng để có thể dọn dẹp, vứt đi những thứ quần áo đã quá bẩn. Đó là điều cần thiết trong chuyến đi.

Đoàn đến hồ Ba Bể vào độ trưa chiều và sau đó ghé vào một căn nhà khác. Đó là một căn nhà sàn bằng gỗ với sân sau lớn, nhìn thẳng ra con hồ lớn nhất Việt Nam, được bao quanh bởi núi rừng.

Chúng tôi đã rất phấn khích, nhanh chóng dựng xe ở dưới căn nhà. Rửa mặt mũi chân tay xong, chúng tôi bắt đầu chuyến đi thăm thú thị trấn, những dãy nhà sàn nhấp nhô ẩn hiện và thưởng thức một quán ăn. Cứ thế, hai giờ trôi qua, tôi và những người bạn của mình bước đi thong dong và ngắm nhìn cảnh sinh hoạt của người dân nơi đây: những người địa phương lái xe máy hay cảnh người lớn dắt trẻ em về khi tan trường. Ngồi trên ghế nhựa, tay cầm chai bia lạnh, tôi và những người bạn cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện thân mật. Không gian lúc đó ngập tràn những tiếng cười giòn giã. Ngày dài tuy mệt nhưng ý nghĩa kết thúc bằng bữa tối ngon lành tại căn nhà trọ. Tiếng dế và ếch kêu như tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên.

Ngày hôm sau, chuông báo thức là tiếng gà trống gáy đến rất sớm. Bốn đêm vừa qua ở trên đường, việc nghe tiếng gà thi nhau gáy vang đã trở nên quá quen thuộc với chúng tôi. Hôm nay sẽ là một ngày đầy thư giãn khi chẳng phải căng thẳng trên các cung đường. Chúng tôi được ngồi xuồng, chạy dọc theo con hồ; những chiếc xe máy cũng được chở trên một con thuyền riêng. Chúng tôi chụp những tấm ảnh ghi lại cảnh núi non cũng những mảnh rừng ở hai bên bờ sông. Khung cảnh hết sức hùng vĩ. Ở cuối hồ, chúng tôi cập bến để ăn trưa tại nhà của một người đại phương. Một số trong chúng tôi nhân cơ hội này thưởng thức chút rượu gạo – thứ được gọi đùa là “nước vui vẻ”. Một số khác thì leo đến cuối hồ để ngắm vẻ đẹp của con thác. Sức mạnh của thác nước đổ xuống những vách đá là không tưởng.

Ngày cuối cùng, dậy thật sớm, chạy 150km liên tục tới Thái Nguyên – đó là lịch trình của cả đoàn. Phải mất năm tiếng di chuyển và khi đến nơi, chúng tôi cùng nhau thưởng thức bữa trưa cuối cùng cùng nhau. Chúng tôi lau sạch từng chiếc dĩa mà nhà bếp mang ra. Ngồi chung một bàn, những mẩu chuyện trong suốt chặng đường đi được chia sẻ mang lại tiếng cười và niềm vui cho mọi người. Sau khi bắt tay và chúc mừng vì đã cùng nhau làm nên sự thành công của chuyến đi, chúng tôi cũng lấy chuyến xe về Hà Nội.

Photos courtesy of Loi Huynh, Michael Owens, and rider friends. 
Photos courtesy of Loi Huynh, Michael Owens, and rider friends. 

Photos courtesy of Loi Huynh, Michael Owens, and rider friends. 

Khi được hỏi về những gì đọng lại sau chuyến đi, Michael Owens, người lần đầu tiên tham gia cùng chúng tôi đã nói rằng: “Tôi là một người đàn ông da trắng năm nay 67 tuổi. Tôi lớn lên vào thập niên 60-70, những điều tôi biết về Việt Nam là không đúng. Tôi đã cảm thấy lo lắng khi đến đây và gặp gỡ con người nơi này. Nhưng, chuyến đi lần này là những gì tôi mong đợi bấy nay. Hành trình lái xe máy với nhiều thử thách, đủ để làm chuyến đi thú vị nhưng lại không đòi hỏi những kĩ năng đi đường quá cao. Tôi nhận ra con người Việt Nam rất chăm chỉ, ấm áp, thân thiện và biết chia sẻ. Những nơi chúng tôi ghé qua chủ yếu là những vùng quê và điều mà chúng tôi nhận được tức thời chính là những cái chào và vẫy tay từ những đứa trẻ, người mà luôn cảm thấy vui khi gặp người lạ. Những căn nhà trọ là điểm nhấn của chuyến đi. Thức ăn đa dạng và rất ngon. Bạn có lẽ sẽ không bao giờ hiểu thêm về những con người nếu như dừng chân tại những khách sạn năm sao và ăn những món ăn chuẩn nhà hàng Michelin. Bạn phải ngồi vào bàn, ăn những gì họ ăn.”

Sau cuộc nói chuyện với Micheal, tôi nghĩ về chính mình. Tôi đã sống tại Canada hơn 32 năm và tôi cảm thấy biết ơn khi trở thành một phần của đất nước vĩ đại này. Tôi tốt nghiệp từ trường University of British Columbia vào năm 1997. Tôi là một quản lý xây dựng của một công ty lớn với rất nhiều văn phòng tại Canada. Nhưng, Việt Nam luôn là một phần gì đó trong trái tim tôi và tôi vẫn có một gia đình rất đông tại đó, bao gồm anh, chị và các cháu mình. Những ngôi mộ của tổ tiên tôi vẫn còn đó. Tôi muốn ghé thăm nơi này hằng năm, nếu có thể. Và chắc chắn rằng tôi sẽ sớm quay lại để tiếp tục khám phá mảnh đất này vào một ngày không xa.

By: Loi Huynh

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English