Cảm Hứng Lớn Bắt Nguồn Từ Trái Tim Nhỏ Bé

Xuân – Hành trình thiện lương của một bác sĩ người Pháp gốc Việt

Xuân là tên của một tổ chức từ thiện đã giúp đỡ hàng ngàn trẻ em Việt Nam nghèo khó, cơ nhỡ có cơ hội được học hành, trưởng thành của bác sĩ Việt kiều Pháp Trần Tiễn Chánh. Chính thức ra đời từ năm 1994, 25 năm của Xuân cũng chính là 25 năm vị bác sĩ đến gần hơn với Việt Nam – cội nguồn của anh.

Thiện lương của một cô bé Việt Nam

Chánh sinh ra ở Đà Nẵng và theo cha mẹ sang Pháp định cư từ khi mới 10 tuổi. Những năm sau khi Chánh trưởng thành cũng là những năm chiến tranh liên miên nên phải mất hơn 20 năm sau, năm 1992, chàng trai trẻ Trần Tiễn Chánh mới có chuyến đi đầu tiên về Việt Nam thăm lại quê hương. Khi đó anh đã 31 tuổi, đang làm bác sĩ tại phòng mạch riêng và đã có hai đứa con.

“Trong chuyến về thăm đất nước đầu tiên năm 1992, tôi muốn đi thăm Vịnh Hạ Long. Tôi đang mua vé đi phà từ Hải Phòng tới Cát Bà thì gặp một cô bé đang bán mấy cái quạt. Giá của cái quạt lúc đó là 500 đồng. Tôi cũng không chú ý lắm và đã trả cô bé 5000 đồng. Đó là số tiền rất nhỏ, tôi không để ý chuyện đó. Sau đó tôi ngồi ở ven đường để ăn cơm trưa trong quán cơm bụi. Lúc tôi trả tiền thì bà chủ quán cơm nói: Chú đừng có trả, bé Xuân đã trả rồi. Tôi ngó thì thấy cô bé bán quạt ngồi xa. Thấy bé cười thì tôi cũng cười lại”.

Hỏi thêm thì anh Chánh biết bé Xuân năm đó 10 tuổi. Lúc đó anh suy nghĩ rằng có lẽ bé Xuân thấy anh trả dư tiền cho cái quạt nên muốn trả lại cho anh bằng cách trả tiền bữa ăn này. “Tôi đã rất cảm động. Lúc đó Việt Nam mình còn nghèo lắm. Ai cũng nghèo. Nhưng bé Xuân đã mang lại cho tôi một ấn tượng đẹp về người Việt Nam ở quê hương: nghèo khó nhưng tự trọng, tử tế”. Thiện lương của một cô bé 10 tuổi cùng với hình ảnh của vô số những đứa trẻ nghèo khổ, đói ăn, rách rưới mà anh gặp trên đường đi đã thôi thúc anh phải làm gì đó. Trở về Pháp, bác sĩ Chánh bắt đầu kêu gọi bạn bè, khách hàng lập ra một quỹ từ thiện để giúp đỡ những đứa trẻ như Xuân.

Xuan Charity – Hiệp hội Xuân ra đời. Là bác sĩ nên anh Chánh nhận được sự tin tưởng của nhiều người. Nhiều hoạt động cũng được tổ chức ở Pháp để gây quỹ như bán chả giò ngoài chợ, in postcard… Năm 1993, bác sĩ Chánh quay trở lại Việt Nam cùng với một đoàn sinh viên Pháp tìm đến dự án đầu tiên để hỗ trợ các em nhỏ cơ nhỡ. “Ở trung tâm bảo trợ trẻ em đường phố ở Đà Nẵng, tôi gặp được anh Nguyễn Ran và những cô chăm sóc trẻ. Họ đã giúp cho hội Xuân lập ra một gia đình, một mái nhà ấm cúng cho trẻ em đường phố ở Đà Nẵng. Nhà đó gọi là nhà Xuân”, anh kể.

Bố Chánh của nhà Xuân

Ở mái ấm Xuân tại Đà Nẵng, các em nhỏ thường gọi Trần Tiễn Chánh bằng cái tên “bố Chánh”. 25 năm qua, ngôi nhà lúc nào cũng nuôi dưỡng từ 30-40 em nhỏ đủ lứa tuổi. Mỗi em mỗi hoàn cảnh: đứa mồ côi, đứa gia cảnh nghèo khó, đứa vào từ khi còn học mẫu giáo, đứa lớp 1, lớp 2… Từ ngôi nhà này, rất nhiều thế hệ các em nhỏ đã được cưu mang, nuôi nấng ăn học và trưởng thành… Nhiều em học lên đại học, tốt nghiệp ra trường lập công ty riêng, có gia đình riêng, sinh con đẻ cái. “Tết vừa rồi có nhiều đứa đang ở Sài Gòn đến chơi với tôi. Nó dắt con đến rồi bảo: Chào ông nội đi con. Tôi bất ngờ lắm và thấy ấm áp trong lòng. Giờ thì mình cũng con đàn cháu đống”, anh Chánh vui vẻ kể lại.

“Đám trẻ gọi là bố rất là thân thương, rất là trìu mến. Tại vì tôi nghĩ tất cả những tình cảm của các em đã dành cho bố, cho nên các em mới gọi là bố Chánh giống như người bố của mình”, chị Trần Thị Ngọc Tuyết, điều phối viên Hiệp hội Xuân tại Đà Nẵng chia sẻ. Câu chuyện về những đứa con của nhà Xuân anh Chánh có thể kể mãi không dứt. Niềm hạnh phúc của anh và những bạn bè đã cùng anh gầy dựng, duy trì Hiệp hội Xuân là được nhìn thấy những cô bé, cậu bé của nhà Xuân trưởng thành. Các em giờ ở rất nhiều nơi: Đà Nẵng, Sài Gòn, Đà Lạt… Anh kể về Hiệp – cô bé được đưa vào nhà Xuân từ năm 6 tuổi mà anh là cha đỡ đầu. Lúc anh gặp Hiệp thì gia đình Hiệp quá nghèo, cả nhà ngủ ở dưới nền đất của một cái chợ cá ở Đà Nẵng. Hiệp vào nhà Xuân bắt đầu đi học lớp 1 và học tiếng Pháp rất giỏi nên được đưa qua Pháp học kế toán. “Giờ Hiệp đi làm ở Pháp, đã lấy chồng, có một đứa con gái. Con cũng hỗ trợ chính cho các hoạt động của Hiệp hội Xuân ở Pháp”, anh chia sẻ. Anh Chánh nhớ đến ba anh em Đức, Đạt, Đăng – ba đứa trẻ ở nhà Xuân được anh đưa về từ Đà Lạt cách đây hơn 20 năm. “Nhà có bốn anh em, ba mẹ nuôi không nổi nên gửi ba anh em vào nhà Xuân. Ba anh em được nuôi ăn học rồi quay trở lại Đà Lạt lập nghiệp. Hiện giờ Đạt – một trong ba anh em đã lập một trang trại nông nghiệp công nghệ cao ở Đà Lạt”, Anh Chánh kể.

25 năm giúp đỡ hơn 5000 trẻ em khó khăn

25 năm qua, nhà Xuân không chỉ trở thành ngôi nhà ấm áp của các em nhỏ khó khăn mà còn là ngôi nhà đầy yêu thương của bác sĩ Chánh.

Tốt nghiệp hạng ưu tại Universite Paris Rene Descarte, bác sĩ Chánh có 14 năm làm việc tại phòng mạch riêng trong khoảng thời gian từ 1985-2003. Đến năm 2003, anh đồng sáng lập một công ty về dinh dưỡng và giảm cân tại Canada– công ty Ideal Protein thị trường ở Canada và Bắc Mỹ. Anh cũng đã xuất bản bốn cuốn sách về dinh dưỡng và giảm cân, giảng dạy cho các bác sĩ tại nhiều bang ở Mỹ. Mặc dù khối lượng công việc của một bác sĩ không hề nhẹ nhàng, mỗi năm bác sĩ Chánh vẫn ở Việt Nam 4 -5 tháng, đi về 5-6 lượt. “Bốn anh em tôi theo cha mẹ sang Paris từ nhỏ, học tập, trưởng thành, sinh sống ở Paris nhưng tôi vẫn nghĩ mình là người Việt, là người ngoại quốc ở Pháp. Nhà Xuân đã giúp tôi gần hơn với đất nước. Nếu không có nhà Xuân có lẽ tôi không đi về Việt Nam nhiều như vậy, hiểu nhiều về Việt Nam như vậy. Tôi cảm thấy gắn bó hơn với quê hương, đất nước mình,” anh chia sẻ.

25 năm qua, Hiệp hội Xuân đã giúp đỡ hơn 5000 em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn ở Đà Nẵng, TP.HCM và nhiều vùng khó khăn khác. Cùng với nhà Xuân, bác sĩ Trần Tiễn Chánh cũng đã chứng kiến sự đổi thay của đất nước trong 25 năm đó, từ một đất nước nghèo đói thành một đất nước năng động, hiện đại hơn. Cách đây 27 năm, khi đặt chân đến Việt Nam anh đã thấy vô số những đứa trẻ đường phố chờ anh ăn xong tô phở để đến tranh giành nhau. “Việt Nam đã thay đổi rất nhiều, về đời sống, y tế, giáo dục … Tôi nhìn thấy tương lai để phát triển ở Việt Nam còn rất mạnh mẽ và nhiều tiềm năng”, anh nhìn nhận. Anh nhận thấy sự thay đổi của Việt Nam ngay cả ở nhà Xuân. “Trước kia có nhiều em nhỏ nghèo khổ hơn nên nhà Xuân lúc nào cũng đông hơn bây giờ. Giờ thì ngày càng có ít trẻ em được đưa vào đây. Tôi thấy mừng về điều đó. Nếu một lúc nào đó không còn đứa trẻ nào phải vào nhà Xuân thì quá tốt,” anh bảo.

Từ sự thay đổi tốt đẹp đó mà Hiệp hội Xuân cũng đã thay đổi hoạt động của mình bằng cách mở rộng ra nhiều tỉnh, thành khác để mang sự giúp đỡ đến các em nhỏ đang thực sự cần giúp đỡ. Hiệp hội tổ chức các dự án nước sạch, xây nhà vệ sinh trường học ở các vùng nông thôn đồng bằng Sông Cửu Long, hỗ trợ các mái ấm khác và tổ chức trao học bổng cho các học sinh khó khăn ở Kon Tum. “Hiện nay Hiệp hội Xuân đã xây dựng nhà vệ sinh, hệ thống nước sạch đến cho 6 trường học ở Trà Vinh, Sóc Trăng… Trong tương lai Hiệp hội Xuân sẽ hướng tới những tỉnh, thành ngoài Đà Nẵng như Huế, Quảng Trị…”, Huỳnh Thị Kiều Trang, Đại sứ chương trình từ thiện Hiệp hội Xuân chia sẻ.

27 năm đã qua, kể từ lần gặp gỡ cô bé Xuân, bác sĩ Trần Tiễn Chánh vẫn chưa một lần gặp lại em nhưng những cảm hứng mà Xuân mang đến cho anh trong hành trình thiện nguyện ở Việt Nam vẫn luôn còn đó và tiếp tục được lan tỏa.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English