Cả Thế Giới Đều Nhớ Về Họ

Tôi đã mong chờ chuyến đi này trong một khoảng thời gian. Tôi đã khát khao có cơ hội được làm nên hồi ức đẹp về một chuyến du thuyền cùng người cha già yêu dấu của mình. Nhưng đi đâu bây giờ? Mải miết tìm kiếm qua mạng và rồi tôi tìm thấy một sự kết hợp hoàn hảo giữa địa điểm lí tưởng và nơi ghi dấu ấn cá nhân – một chuyến tàu lướt đi nhàn nhã dọc theo sông Seine từ Paris đến Normandy.

Chúng tôi bay từ Toronto đến Paris và dành vài ngày chen lấn với đám đông ở tháp Eiffel, khám phá các phòng trưng bày nghệ thuật và nếm thử các món ăn tinh tế của Pháp.

Sau khi trải nghiệp nhịp sống “điên cuồng” của Paris, cảm giác thật nhẹ nhõm khi đặt chân lên thuyền, ngả lưng vào chiếc nệm nhung êm ái và nhâm nhi một tách trà thơm. Chủ đề của chuyến du thuyển này là Chiến tranh Thế giới Thứ hai và tôi đã chọn nó bởi người cha 93 tuổi của tôi, Gordon, từng là một thủy thủ trên tàu quét mìn của Hải quân Hoàng gia Canada trong ngày D-Day. Con tàu của ông đã dọn đường cho quân đội Mỹ đổ bộ vào bãi biển Utah của Normandy vào buổi sáng tháng 6 năm 1944 định mệnh đó. Vài năm trước, chính phủ Pháp đã vinh danh và trao tặng ông huy chương Legion of Honor, vì đã cống hiến cho những hoạt động vào ngày D-Day để giải phóng đất nước họ. Kiến thức của tôi về cuộc đổ bộ này chỉ được lượm lặt từ sách lịch sử và phim ảnh, vì vậy tôi rất háo hức được chứng kiến tận mắt những địa điểm tác chiến công phu, kỹ lưỡng của quân Đồng Minh – nơi dẫn đến cái kết của một cuộc chiến kinh hoàng.

Chiếc tàu di chuyển chầm chậm trên sông, đất liền trông như một hòn đá vừa mới quăng ra, cảnh quan của các lâu đài cùng những ngôi làng cổ xưa hiện ra thật ngoạn mục. Chuyến du thuyền không chỉ nói về về chiến tranh, mà còn giới thiệu các địa điểm lịch sử dọc theo sông Seine. Vào buổi sáng đầu tiên, chúng tôi xuống thuyền và di chuyển bằng xe buýt đến Giverny, nhà của họa sĩ trường phái ấn tượng Claude Monet trong gần 43 năm.

Những khu vườn đang trong độ nở rộ, trông giống hệt với những bức tranh mà chúng tôi đã thấy ở Musée d’Orsay. Cứ như thể chúng được tạo ra bởi một câu thần chú ma thuật được yểm từ lâu bởi những nghệ sĩ vĩ đại. Cuối ngày hôm đó chúng tôi đến thăm thị trấn nhỏ tĩnh lặng Les Andelys. Leo lên con dốc cao, chúng tôi đến khu tàn tích, nơi từng là một pháo đài kiêng cố Chateau Gaillard, được xây dựng bởi Vua Richard the Lionheart của Anh vào năm 1196.

Hướng dẫn viên kể cho chúng tôi nghe về nhiều cuộc chinh phạt thời trung cổ xảy ra ở đây (Vua Richard cũng là Công tước xứ Normandy), nhưng cuối cùng người Pháp đã tuyên bố đòi lại Chateau, đến những năm 1600 thì nó đã bị hủy hoại và chỉ còn lại một đống đổ nát. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng áo giáp nặng nề và tưởng tượng ra một đoàn hiệp sĩ đang cưỡi trên những con ngựa chiến vĩ đại băng qua cây cầu để đi đến nơi an toàn phía sau những bức tường mênh mông của lâu đài.Một điểm dừng chân khác dọc theo tuyến đường của chúng tôi là Caudebec, tại đây, chúng tôi đã đến thăm Tu viện Vendry tĩnh lặng và cũng là nơi sinh hoạt và cầu nguyện của 30 vị tu sĩ. Chúng tôi thật may mắn khi được nghe Cha Lucien, một thành viên của ban Benedictine, kể về tu viện có lịch sử từ thế kỷ 14 này, và đây cũng là một trong hơn 100 tu viện đã từng được ban cho khu vực này. Cha nói với chúng tôi về rượu táo thủ công do các nhà sư sản xuất, cho chúng tôi xem thư viện với hơn 200.000 cuốn sách và chỉ chúng tôi về hướng cửa hàng quà tặng để chọn cho mình một chai bia táo và đĩa nhạc Gregorian Chants của các vị tu sĩ. Tôi phát hiện ra rằng, cách hiệu quả nhất để gợi lên ký ức về một địa danh đó là đánh thức vị giác và thính giác.

Sáng hôm sau, chúng tôi nhận được một mảnh giấy ở ngay cửa cabin của mình. Đó là bản sao Tuyên bố của tướng Dwight Eisenhower, được phân phát cho 175.000 binh sĩ, thủy thủ và phi công của Lực lượng viễn chinh Đồng minh vào ngày 6 tháng 6 năm 1944. “Bạn sẽ bắt đầu cuộc Thập tự chinh vĩ đại, mà chúng ta đã triển khai trong nhiều tháng. Cả thế giới đang hướng mắt về bạn. Hy vọng và lời cầu nguyện của những người yêu thích tự do ở khắp mọi nơi đang tuần hành cùng bạn. Tôi đặc biệt xúc động ở phần kết luận rằng: “Tôi có niềm tin hoàn toàn vào sự can đảm, tận tụy với nhiệm vụ và kỹ năng của bạn trong trận chiến. Chúng tôi sẽ không chấp nhận điều gì khác ngoài Chiến thắng hoàn toàn. Chúc may mắn. Và tất cả chúng ta hãy cầu xin sự ban phước của Thiên Chúa toàn năng đối với công việc vĩ đại và cao quý này.”

Khi tôi đưa mảnh giấy này cho bố tôi xem, ông nói ông đã thấy nó trước đó. Nó đã được dán trên tàu của chúng tôi vào buổi sáng của Ngày D-Day. Các lực lượng viễn chinh đã đi từ miền nam nước Anh vào đêm ngày 5 tháng Sáu. Vào sáng sớm ngày 6 tháng 6, con tàu của cha tôi đã lướt qua bờ biển Normandy, dọn sạch mìn để quân đội có thể cập bến. Ông nhớ lại lúc đấy rất tĩnh lặng. Ông kể ông và các đồng đội rất sợ sẽ đánh thức người Đức, may mắn là điều đó đã không xảy ra. Tiếng súng nổ, tiếng sóng vỗ dập dồn, quân đội chẳng lâu sau đó cập bến. Ông đã trải nghiệm thực sự thế nào là sự tĩnh yên trước một cơn bão, một trong những con bão lớn nhất của thế giới.

Chúng tôi dành ngày hôm đó ở khu vực bãi biển Juno, nơi quân đội Canada đã cập bến. Điểm dừng đầu tiên là cầu Pegasus, nơi lính nhảy dù Anh bay trong sáu chiếc tàu lượn và đáp xuống tại cầu bắc qua sông Orne. Cầu được xây dựng lại vào năm 1994 với một thiết kế hiện đại hơn, nay thuộc sở hữu của bảo tàng Juno Beach Center, nơi bạn cũng có thể thấy mô hình máy bay được làm bằng gỗ balsa, bản sao của những chiếc tàu lượn.

Trung tâm bãi biển Juno vinh danh những người lính Canada đã chiến đấu trong ngày D-Day. Họ trưng bày các câu chuyện, hình ảnh và tư trang. Bố tôi chỉ tay vào một chiếc quần của hải quân, và chiếc mũ trắng tinh nghịch, và nói rằng: “Giống bộ đồng phục của bố” Sau khi xem một đoạn video tóm tắt các hoạt động ngày 6 tháng 6, hướng dẫn viên Pauline của chúng tôi đã đến gặp bố và nói khẽ: “Cảm ơn ông, vì tất cả những gì ông đã làm”. Ông cười thật tươi và đáp lại: “Không có gì, cám ơn rất nhiều!” Lớn lên ở Montreal, bố tôi vẫn dắt lưng một ít tiếng Pháp và thường sử dụng những cụm từ thích hợp vào những thời điểm như thế này.

Phía Tây của bãi biển Juno là Arromanches-les-Bains. Một thị trấn nghỉ mát bên bờ biển, đó là nơi Mulberry Harbor được thiết lập là điểm đến của các hoạt động đổ bộ. Những tấm bê tông khổng lồ nổi lên từ biển, tàn dư của bến tàu tạm thời được dựng lên để cho phép các thiết bị quân sự hạng nặng và phương tiện hạ cánh xuống.

Một trong những nơi cảm động nhất chúng tôi đến thăm là Nghĩa trang Chiến tranh của Canada, nằm khoảng tám dặm về phía tây bắc của Caen. Chúng tôi chợt buồn khi trông thấy hơn 2.000 bia mộ trải dài trên đồng cỏ phía trước. Hướng dẫn viên đã đưa chúng tôi những bông hoa hồng để đặt trước các ngôi mộ và bố tôi đã chọn một chàng trai trẻ đến từ Montreal. Hầu hết những người lính tử trận đều ở độ tuổi 19, 20. Khi bố tôi tham gia, ông mới 18 tuổi. Thật bồi hồi khi đứng trước những mẫu đất im lìm này và nghĩ về những chàng trai trẻ, những người đàn ông đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và ngã xuống. Cả hai chúng tôi đều đượm buồn trong im lặng trên con đường trở về tàu.

Trên tàu có một người đã biến hiện thực sống động của thời chiến trở lại, chính là Nigel Stuart, một nhà văn, nhà nghiên cứu và nghệ sĩ đến từ Manchester, vương quốc Anh. Ông đã sống ở Pháp hơn 20 năm. Mỗi buổi tối, Nigel đều trình bày rất lôi cuốn về chiến tranh hoặc địa danh nào đó. Một buổi tối, ông nói về Société Latham Seaplanes được xây dựng tại Caudebec-En-Caux, một thị trấn chúng tôi từng lái xe ngang qua trong những ngày hoạt động trên cạn của chuyến du thuyền này. Latham 47 là chiếc máy bay bị mất tích cùng nhà thám hiểm người Na Uy Roald Amundsen vào năm 1928 trong một nhiệm vụ giải cứu đến Bắc Cực để tìm kiếm Umberto Nobile. Một đài tưởng niệm Amundsen đã được dựng lên trong thị trấn vào năm 1931.

Vào một buổi tối khác, chúng tôi biết thêm về Nancy Wake, một nữ phục vụ được biết đến với cái tên Chuột Trắng. Đây là biệt danh mà cơ quan mật vụ Gestapo đã đặt cho bà vì sự khó nắm bắt của bà. Wake, sống ở Paris và là người gốc New Zealand, nói tiếng Pháp trôi chảy, là một tay súng cừ, thích các đồ uống có cồn và có vô số cuộc phiêu lưu mạo hiểm với tổ chức bí mật SOE. Bà qua đời ở tuổi 98.

Stuart kể cho chúng tôi về những thương vong kinh hoàng trong Trận Normandy – 425.000 quân Đồng minh và quân Đức đã bị giết, bị thương hoặc mất tích. Anh ấy đã mang những câu chuyện cá nhân đến với chúng tôi, kể cả David Curry, một người lính Canada đã chiến đấu tay đôi với quân SS và chết ở Saskatchewan năm 1986. Và sau đó, bố tôi kể cho chúng tôi về việc đứng trên boong tàu nhìn xuống mặt nước khi một ngư lôi được phóng ra từ U-Boot để nổ tung một con tàu bệnh viện gần đó. Cảnh tượng thật hãi hùng.Tôi chỉ có thể hy vọng các cuộc đối đầu và tấn công mà chúng ta nghe thấy hàng ngày trên tin tức sẽ không bao giờ leo thang như đến mức này một lần nữa. Chúng ta có xu hướng quên đi sự tàn bạo sâu sắc, những cái chết chưa được liệt kê, những thiệt hại không thể xóa bỏ mà chiến tranh có thể mang lại.

Mỗi ngày 11 tháng 11, cha được yêu cầu giúp đặt vòng hoa tưởng niệm tại nhà thờ của mình và tôi tự hào mỗi khi nhìn chúng. Năm nay, tôi sẽ không thể quên chuyến đi của chúng tôi và hình ảnh ông ấy với một trái tim vỡ òa cảm xúc.

LÀM QUEN VỚI PARIS

Nếu bạn muốn làm quen với Paris nhanh chóng và biến nó trở thành quê hương của mình, The Paris Pass là một công cụ vô giá mà bạn không thể bỏ qua. Nó bao gồm các tour tham quan bằng xe buýt 2 tầng với Big Bus Tours bao gồm các điểm đến quan trọng của thành phố. Chiếc thẻ này cũng bao gồm vé vào bảo tàng, các phòng trưng bày và cho phép bạn bỏ qua việc xếp hàng rồng rắn thường thấy. Một lợi ích đi kèm nữa chính là một chuyến du thuyền trên sông kéo dài 30 phút. Trên hết, bạn nhận được một vé tàu điện ngầm rất hữu ích để đi vòng quanh thành phố một cách nhanh chóng, thẻ có giá trị với cả xe buýt và tàu điện ngầm. Paris Pass: www.parispass.com

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

Suối Nước Nóng, Đàn Khỉ, và Theo Dấu Những Người Hành Hương

Tôi tràn đầy hứng khởi khi đi trên con đường đất thoai thoải, bao quanh là những hàng tuyết tùng Nhật...

Bắt Nhịp Cùng Các Nhà Vô Địch Pow Wow

Bài viết và hình ảnh: Maureen Littlejohn Đắm chìm trong vũ điệu của  những chiếc lông vũ và...

Đà Lạt – Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Được mệnh danh là nhà băng ký ức của nhiều người, đặc biệt là những người Sài Gòn, Đà Lạt đem...

Toronto’s Hidden Gems: Add Some Sweetness to Your Valentine’s Day with Soul Chocolate

As most of us work from home due to public health restrictions, a cup of hot chocolate with some marshmallows is too...

Quy định bảo vệ hành khách hàng không mới của Canada được đưa vào hoạt động vào tháng trước

Các hãng hàng không hiện nay sẽ phải bồi thường cho hành khách nếu hành lý của họ bị hư hỏng và...

Aurora Winter Festival

Mùa đông này, hãy chắc rằng các bạn không bỏ lỡ lễ hội mùa đông và ánh sáng Aurora Winter Festival,...

Cách Uống Cà Phê Phin Việt Nam Khác Gì Với Cà Phê Nước Ngoài?

Ở nhiều quốc gia trên thế giới, người ta xem cà phê như một loại thức uống nhanh, chống buồn ngủ...

This content is also available in: English